Nhan Lăng Vân vẫn chưa từ bỏ việc nói giúp cho đối phương: “Huống hồ, cậu ấy thực sự là một người tốt, trông không giống người có thể làm ra những chuyện như vậy.”
“Có phải hay không, vẫn nên xem xét thêm.” Trần Mộ đưa tay ra, kéo Nhan Lăng Vân từ mặt đất đứng lên.
“Dù sao, cô cũng nói rồi, hai người là bạn học cấp ba, có một số chuyện có lẽ cô cũng không biết rõ.”
Khuôn mặt Nhan Lăng Vân ửng hồng, gật đầu.
Cô biết Trần Mộ đã cố gắng hết sức để không đưa Ngu Chính Tài vào danh sách nghi phạm, chỉ nói một câu “điều tra thêm”, những chuyện còn lại, chỉ có thể tiếp tục theo dõi.
“Vậy thì… hai ta coi như đã hòa giải rồi chứ?” Nhan Lăng Vân ngập ngừng một chút, dường như phải dồn hết dũng khí mới nói ra được câu đó.
Nếu có thể, Nhan Lăng Vân sẵn sàng ở mãi trong phòng pháp y, không cần gặp ai cả.
Chỉ tiếc là, cô vẫn cần một chút giao tiếp xã hội, để làm phong phú cuộc sống ngoài công việc của mình.
“Chúng ta từng giận nhau à?”
Câu hỏi ngược của Trần Mộ khiến Nhan Lăng Vân bật cười.
Cô quên mất, người đàn ông trước mắt trông lúc nào cũng nghiêm túc, thực ra lại ẩn chứa một tâm hồn hài hước.
Hai người lại đổi sang vài chủ đề khác, như mấy chuyện ngồi lê đôi mách trong đồn cảnh sát, ví dụ như chuyện Lưu Băng Lôi vì mê trai đẹp mà khiến Lâm Gia Lạc ghen tuông…
Tóm lại, cuộc gặp mặt tình cờ lần này khá dễ chịu.
Nhưng tất cả bị cắt ngang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241247/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.