“Vậy anh hãy khai rõ mọi chuyện, bao gồm quan hệ giữa anh với Nguyễn Uyển và Quý Ôn, còn cả tình hình cá nhân của anh nữa, cũng phải nói rõ ràng!”
Giọng Trần Mộ vang lên như tiếng sấm giữa trời đông, từng câu từng chữ như gõ mạnh vào cây non yếu ớt là Thi Vu Sinh, khiến anh ta càng thêm suy sụp.
Thi Vu Sinh bỗng sụp người ngồi phịch xuống ghế: “Thật ra tất cả đều là lỗi của Nguyễn Uyển… sớm biết vậy thì tôi đã không dính vào người phiền phức như vậy rồi.”
“Người phiền phức?”
“Ừ, tôi quen Nguyễn Uyển vào tháng 8 năm ngoái. Ban đầu thì cũng ổn, ngoài chuyện hơi mắc bệnh sạch sẽ ra thì cô ấy cũng đối xử tốt với tôi, ngày nào cũng chuẩn bị đồ ăn cho tôi, hoặc tôi nấu cho cô ấy. Nhưng rồi dần dần, tôi phát hiện cô ấy có vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Cô ấy lại muốn nói chuyện… kết hôn với tôi!” Thi Vu Sinh gần như muốn nhảy dựng lên, “Anh cũng biết mà, thế hệ bọn tôi bây giờ kết hôn là áp lực lớn đến mức nào, hơn nữa chúng tôi còn trẻ, cưới xin chẳng khác nào tự chôn vùi cuộc sống hạnh phúc. Tôi đã cố hết sức giải thích với cô ấy, nhưng cô ấy cứ như phát điên, hoàn toàn không thèm nghe. Từ tháng ba năm nay, bọn tôi cãi nhau liên tục, mãi đến tháng năm thì chính thức chia tay.”
Con người vốn có xu hướng đẩy trách nhiệm cho người khác. Nhìn dáng vẻ đau khổ của Thi Vu Sinh, Trần Mộ thấy như thể trong mối quan hệ này, anh ta là nạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241220/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.