“Thật ra tôi và Ngụy Tiêu Viêm có thể coi là đối thủ cạnh tranh. Những việc cậu ta làm, tôi đã làm từ vài năm trước, nhưng sau đó gặp chút rắc rối nên không tiếp tục.” Phương Nhất Bách nói một cách thẳng thắn, “Cho đến một ngày, một khách hàng cũ tìm tôi, nói rằng ngoài thị trường xuất hiện một bức tranh khác, còn đưa tôi xem ảnh. Thành thật mà nói, nếu không có những dấu vết vẽ tay rõ ràng, tôi cũng nghĩ nó là in ra. Và bức tranh đó là do Ngụy Tiêu Viêm bán cho ông ta.”
“Vậy chuyện này xảy ra từ khi nào?” Trần Mộ ghi chép cẩn thận, “Nửa năm? Một năm?”
“Nửa năm trước.” Gương mặt Phương Nhất Bách thoáng hiện nét hối hận: “Sau đó, tôi đã liên lạc với Ngụy Tiêu Viêm để tìm hiểu xem cậu ta là ai.”
“Tại sao ông lại làm vậy?”
“Nếu nhìn từ góc độ khác, cậu ta là một thiên tài, một thiên tài sao chép.” Phương Nhất Bách giải thích, “Nếu có cậu ta trong tay, tôi nghĩ mình có thể sao chép bất cứ thứ gì.”
Làm giả một bức tranh danh hoạ có thể mang lại rủi ro, nhưng với những thứ khác, tài năng này có thể tạo ra lợi nhuận không thể đong đếm được.
Trần Mộ hiểu lý do Phương Nhất Bách muốn tiếp cận Ngụy Tiêu Viêm: “Vậy cậu ta có giới thiệu ai cho ông không?”
“Tất nhiên rồi.” Phương Nhất Bách mỉm cười đắc ý: “Tôi nói với cậu ta rằng tôi có thể giới thiệu thêm nhiều đứa trẻ có tài năng, cậu ta đồng ý ngay. Sau đó…”
“Ông đã gặp Tả Tư?”
Phương Nhất Bách gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241164/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.