Đôi mày bà Từ chùng xuống, khuôn mặt đầy ưu tư dường như sắp khóc đến nơi: “Ngày đó tôi thật sự sơ ý, cứ nghĩ nó đã lớn nên biết tự về nhà. Vì vậy, tôi cũng không để ý, mãi đến tối bảy tám giờ mới lo lắng. Lúc đó gọi điện nhưng không thấy nghe máy, chúng tôi chờ đến mười một giờ rưỡi rồi mới đến đồn cảnh sát báo án.”
Nghe giọng nói nghẹn ngào của bà, Trần Mộ thầm suy nghĩ câu hỏi tiếp theo: “Vậy trong đời sống gần đây của Tả Tư, cậu ấy có đắc tội với ai không? Một người xuất sắc như cậu ấy rất dễ khiến người khác ganh ghét.”
Bà Từ lắc đầu vẻ mơ hồ: “Tuy chúng tôi cho con theo học ngành hội họa, nhưng điều kiện gia đình không dư dả nên lúc nào cũng dạy con phải khiêm tốn. Hơn nữa gần đây… cũng không có chuyện gì đặc biệt.”
Trần Mộ không bỏ qua sự do dự thoáng qua trên khuôn mặt bà. Anh nhanh chóng nói: “Cô ạ, chúng cháu chỉ là đến để hỏi thăm. Nếu có gì, mong cô cứ nói. Đôi khi những chi tiết nhỏ lại là chìa khóa để đưa Tả Tư trở về.”
Nhan Lăng Vân nhìn Trần Mộ đầy bất mãn.
Rõ ràng cậu con trai đã chết, vậy mà anh vẫn cố gắng gieo hy vọng hão huyền cho gia đình họ.
Ngoài việc phục vụ cho điều tra, cô không thể hiểu tại sao anh lại làm vậy.
Nhưng cô vẫn cố kìm nén, tiếp tục xem ảnh. Chỉ đợi đến lúc rời khỏi đây sẽ lý luận với anh một trận.
Bà Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241155/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.