Đến khi đứng trước nhà Phó Phỉ, Trần Mộ xoa tay, nghiến răng ấn chuông cửa.
Nhan Lăng Vân đứng sau anh, cúi đầu nhìn điện thoại, dường như đang đợi tin nhắn gì đó.
Khi dì Trương mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng này thì hơi do dự một chút, “Hai vị là…?”
“Chào dì, chúng tôi là cảnh sát, hiện đang điều tra vụ mất tích của Phó Phỉ, muốn gặp nữ chủ nhân của gia đình.” Trần Mộ nói rõ lý do.
Dì Trương thoáng nhìn vào trong rồi mở cửa cho hai người, “Mời hai người đi theo tôi.”
Nhan Lăng Vân nhìn vẻ mặt của người giúp việc, trong lòng có chút ngạc nhiên. Theo quy cách thông thường thì đáng lẽ người giúp việc nên vào trong để thông báo với Ngô Trân Trân có người đến chứ nhỉ?
Việc nhanh chóng mở cửa thế này là muốn thông báo điều gì sao?
Hai người vừa đến gần cửa chính, tiếng nhạc ầm ĩ từ trong vọng ra làm cánh cửa khẽ rung lên.
Loại nhạc DJ chỉ thường thấy trong các câu lạc bộ đêm lại xuất hiện ở khu chung cư cao cấp này vào ban ngày.
Trần Mộ phải rút thẻ cảnh sát ra, “Tắt nhạc ngay, ai là Ngô Trân Trân?”
Nhan Lăng Vân bước vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến cô hơi giật mình.
Trong phòng khách chỉ có một màu nguyên bản, vỏ hạt dưa và trái cây vương vãi đầy đất, cô nhẹ nhàng bước vào nhưng chân lại bị dính chặt không thể nhấc nổi.
Cúi đầu nhìn xuống, dưới đế giày dính một cục kẹo cao su lớn, kéo ra một sợi mảnh. Không khí nồng nặc mùi rượu, cô chịu đựng không quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241139/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.