“Tại sao phải đợi lâu thế?” Lâm Gia Lạc thắc mắc, “Ngày đầu thấy bất thường thì phải báo cảnh sát chứ.”
“Thật ra lúc đó ông Phó muốn báo cảnh sát, nhưng… bà Phó lại bảo Phó Phỉ đã trưởng thành rồi, có cuộc sống riêng là bình thường, nên bà ấy đã ngăn lại một chút.” Dì Trương nói với vẻ đồng cảm, “Nếu không phải vì ngăn lại lúc đó, có khi…”
“Vậy dì thấy thường ngày Phó Phỉ là người như thế nào?”
“Phó Phỉ đối xử tốt với mọi người luôn nói chuyện lễ phép.” Dì Trương từ tốn kể, “Cô ấy tốt bụng lắm. Cô xem, mấy cái điểm phát thức ăn trong khu này là do cô ấy sáng lập nên. Mấy con mèo hoang trong khu nếu có bệnh hay gặp vấn đề gì, tìm đến cô ấy là yên tâm. Chỉ tiếc là cô ấy không may, gặp phải chuyện như vậy.”
“Mẹ của cô ấy…”
“Mẹ của Phó Phỉ là người vợ đầu của ông Phó Cường. Nghe nói khi còn trẻ hai người đã cùng nhau khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng. Nhưng lúc sinh Phó Phỉ thì bà ấy bị khó sinh. Khi đó điều kiện y tế không tốt, chưa được bao lâu thì phu nhân qua đời. Người vợ thứ hai tôi cũng gặp rồi, bà ấy là người thông minh sắc sảo, nhưng cũng vì quá sắc sảo mà để cho người khác lợi dụng. Cuối cùng bà ấy dắt con trai đi ra nước ngoài, không quay lại nữa.”
“Con trai? Ông Phó Cường có con trai sao?”
“Có, nhưng không được ông Phó để ý lắm. Ông chủ từng nói rằng sau khi chết sẽ không để lại tiền cho cậu ấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241134/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.