“Thực ra hoàn cảnh cá nhân của Phó Phỉ, có thể nói là một vết nhơ của trường chúng tôi.”
Đối diện với lời nói của trưởng phòng giáo vụ, Trần Mộ có chút khó hiểu, “Tôi đã xem hồ sơ của Phó Phỉ, điều kiện cá nhân của cô ấy rất tốt. Bất kể là thể loại hội họa nào, cô ấy cũng đều có chút nghiên cứu, nên trong giới nghệ thuật chắc cũng không tệ chứ.”
Trưởng phòng giáo vụ tiếc nuối nói: “Trường chúng tôi cũng nghĩ như vậy, nên đã phá lệ tuyển dụng cô ấy làm giảng viên, thậm chí còn là phó giáo sư trẻ nhất của trường. Nhưng sau khi cô ấy vào trường mới biết, cô gái này không tập trung vào việc vẽ tranh, chỉ là kiểu cái gì cũng biết nhưng lại chẳng có cái gì tới nơi tới chốn. Nếu mà tập trung vào một lĩnh vực thì thành tựu của cô ấy chắc chắn không chỉ dừng ở mức hiện tại.”
“Có nghĩa là, Phó Phỉ có tài năng, nhưng lại thiếu tinh thần và động lực, phải không?” Trần Mộ kết luận. “Vì vậy mà trở thành vết nhơ của trường?”
“Còn có… cuộc sống riêng của cô ấy… có chút…”
Trưởng phòng giáo vụ đỏ mặt, không nói tiếp, Nhan Lăng Vân cũng đoán được ý ông ấy.
Một người vừa xinh đẹp, tuổi còn trẻ, lại có năng lực thực sự. Những khía cạnh khác có thể như giám đốc giáo vụ thấy, hoặc có thể không phải vậy.
“Chúng tôi có thể xem văn phòng và nơi giảng dạy của cô ấy được không? Nếu có thể, làm ơn mời một số giáo viên hay thân thiết với Phó Phỉ đến văn phòng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241131/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.