Trần Mộ là người mở lời trước: “Những gì cậu nói khi ở nhà có phải là cậu đã tìm người đưa Trương Tiếu Thiên đi không?”
“Đúng thế, Trương Thừa Kính nha, ông ta phải chịu cảnh tuyệt tự tuyệt tôn!” Trương Lập An cười nham nhở, “Đồng chí cảnh sát, các người nên nhanh tay lên, người tôi tìm làm việc rất nhanh gọn, không biết lúc nào thì thằng nhãi đó sẽ bị giết đâu.”
Sau đó, Trương Lập An không hề đưa ra bất kỳ lời khai có giá trị nào về vụ mất tích cho Trần Mộ nữa. Dường như hắn thật sự định chờ xem cảnh sát có tìm được cậu bé hay không rồi mới tính tiếp.
Trần Mộ phóng to bản đồ, đánh dấu trên màn hình điện tử.
“Sáng ngày 3 tháng 7, lúc 7 giờ 30, người cùng phòng với Trương Tiếu Thiên nói rằng cậu ấy ra ngoài tìm một món đồ, sau đó không quay lại nữa.”
Nhan Lăng Vân nhìn vào bản đồ, nơi đã đánh dấu tín hiệu điện thoại của Trương Tiếu Thiên, và lần cuối tín hiệu xuất hiện là ở cổng trường A.
“Vậy có nghĩa là tên bắt cóc đã đưa người đi ngay tại cổng trường sao?”
“Rất có khả năng, nhưng lại cũng không thể.” Trần Mộ thu nhỏ bản đồ và mở một thư mục khác, “Đây là đoạn giám sát ở cổng trường trong 48 giờ mà chúng tôi đã lấy được. Sau khi sàng lọc sơ bộ, trong khoảng thời gian từ lúc trường bắt đầu hoạt động, không có học sinh nào rời khỏi cổng. Còn ở các khoảng thời gian sau đó, ngoài nhân viên của trường, không có ai khác ra vào cổng. Vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241094/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.