Sau khi kiểm tra camera an ninh, Lâm Gia Lạc xác nhận lời của Ngô Thần Tinh là đúng, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối: “Tại sao người này không phải là hung thủ, rõ ràng…”
“Rõ ràng rất phù hợp với hướng suy nghĩ của cậu?” Trần Mộ cười nói, “Điều này cho thấy người này hành động rất cẩn thận, có sự chuẩn bị từ trước, thậm chí còn nhờ hacker xóa đoạn camera. Điều đó có nghĩa ngoài thông minh, người này còn giàu có.”
“Vậy là đồng nghiệp giàu có của Phó Hoài sao?” Lâm Gia Lạc cau mày khó chịu, “Phạm vi này hơi rộng đấy.”
“Công ty này kiếm được rất nhiều tiền, lương của nhân viên bình thường còn cao gấp đôi so với bên ngoài, huống chi là những quản lý dự án nhỏ hay người phụ trách. Họ hoàn toàn có thể chi trả được những khoản chi phí như vậy.”
“Chờ chút, em nhớ là bộ phận kỹ thuật nói rằng vào lúc 12 giờ, Phó Hoài đã đăng nhập phần mềm liên lạc trong phòng của mình, nhưng…”
“Nghĩa là, ít nhất sau 11 giờ 30, cửa phòng của Phó Hoài đã mở một lần. Người ở phòng đối diện!”
Trần Mộ có chút muốn đưa tay xoa xoa cái đầu thông minh này.
Trần Mộ và Lâm Gia Lạc lập tức tìm tới quầy lễ tân để hỏi ai là người ở đối diện phòng của Phó Hoài. Sau khi biết được tên, Trần Mộ đã tới điểm tập trung.
Bây giờ đã xảy ra chuyện như thế này, chẳng ai muốn ở lại đây lâu hơn nữa, tốt hơn là về thành phố sớm.
Trần Mộ nhìn dòng người kéo hành lý qua lại, trong cơn sốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241091/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.