Đáng lẽ lúc này thân là một cảnh sát, tôi phải quan tâm đến vụ án mới nhận. Nhưng lòng dạ tôi thực sự không còn tâm trạng để nghĩ đến nó nữa, tại sao? Tại sao chứ? Một kẻ mồm mép ba hoa, xấu xa xảo quyệt chẳng có điểm nào tốt như thằng đa cấp đấy lại lọt vào mắt xanh của nàng, trong khi đẹp giai, giàu có, thông minh tài giỏi như tôi thì lại phải ngậm đắng nuốt cay chịu cảnh thất tình. Ông trời thực sự không công bằng mà...
Cốc cà phê để trước mặt tôi, em Quỳnh nhìn tôi nhẹ nhàng mỉm cười:
- Anh đang suy nghĩ về vụ án sao? Có phát hiện gì mới không?
Tôi mỉm cười tránh để Quỳnh nhận ra nỗi buồn trên khuôn mặt mình, thất tình thì sao chứ? "Tái ông thất mã" chưa chắc đã là điều không tốt vì ít ra vẫn có đồng nghiệp bên cạnh quan tâm. Tôi đưa cốc cà phê lên miệng nhấp môi rồi từ từ lên tiếng:
- Tôi thấy vụ án này rất mông lung! Giống như là đang điều tra về một gì đó mơ hồ như ảo như mộng vậy!
Quỳnh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ buồn bã:
- Chẳng lẽ vụ án lại đi vào ngõ cụt sao?
Tôi đưa tay xoa trán suy nghĩ, liệu có cách gì tìm ra manh mối về hung thủ hay không? Nạn nhân thì đã bị tàu nghiến còn không ra hình người trừ khi nói chuyện với hồn ma thì may ra... Nhưng thực sự tôi không muốn nhờ vả đến thằng bạn thân, có vẻ như lòng tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093335/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.