Tôi chờ đợi hồi lâu nhưng có vẻ tình hình không được cải thiện, đã gần 12h đêm mà cứ tắc đường thế này thì bao giờ mới về được đến nhà. Tôi quay xuống mỉm cười nói với em Quỳnh:
- Tình hình này có khả năng là còn tắc dài dài...! Giờ đi tiếp cũng không ổn mà quay lại cũng không xong! Hay là chúng ta rẽ vào lề đường nghỉ ngơi một tí, tiện thể xem có chuyện gì đang xảy ra được không?
Quỳnh mỉm cười gật đầu nhẹ nhàng, tôi liền phóng xe lên vỉa hè một quán cafe gần đó rồi gọi nước chờ đợi. Chuyện tai nạn tàu hỏa không phải là vấn đề gì lạ thường ở thành phố này vì thế bản thân tôi cũng không thấy quá ngạc nhiên, hầu như những vụ việc đó xảy ra là do các phương tiện không tuân thủ luật giao thông đường sắt hoặc do những kẻ chán đời ngu ngốc tự tử.
Tôi đưa cốc cà phê sữa lên miệng từ từ nhấm nháp cảm nhận, quay mặt nhìn về phía em Quỳnh trong lòng tôi thực sự cảm thấy cuộc đời trôi qua thật nhẹ nhàng. Có lẽ đối với một người con trai thì sự bình yên là khi được cảm nhận hương vị đêm như thế này.
******************************************************
Sau khi trải qua một buổi hẹn hò bất đắc dĩ với em Quỳnh, có lẽ tâm sự của tôi cũng vơi đi phần nào. Một ngày mới trôi qua với nhiều hi vọng đang từ từ nở rộ trong tâm hồn tôi, chúng tôi lại tiếp tục quay lại với chuỗi thời gian ăn không ngồi rồi cuối tháng lãnh lương.
Cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093324/quyen-2-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.