- Mấy chuyện đấy tôi không biết gì cả!
Tôi đăm chiêu nhìn người đàn ông trước mặt rồi nhẹ nhàng hỏi lại:
- Ông chắc chứ?
Người đàn ông bỏ kính đen xuống rồi nhìn trừng trừng tôi, ổng gằn giọng nhấn từng lời:
- Có bằng chứng tôi làm thì mấy anh cứ còng tay lại còn nếu không có... thì đừng làm mất thời gian của nhau!
Tôi nhìn sang Nam xồm, nhưng hắn cũng trùng mặt lắc đầu. Tôi hết cách thở dài rồi lên tiếng:
- Thôi được rồi! Ông có thể về! Nhìn sắc mặt ông có vẻ không tốt đâu nên cẩn thận nhìn trước ngó sau nhé!
Người đàn ông đeo kính đứng dậy rồi nhếch mép cười:
- Anh dọa tôi à? Từ trước đến giờ chỉ có tôi dọa người ta thôi? Anh nên giữ lại câu đó cho mình đi!
Gã cười lớn rồi bước đi ra khỏi căn phòng, tôi dựa vào thành ghế cười nhạt rồi nhắm mắt suy nghĩ. Cuối cùng tôi vẫn không thể làm gì khác, công lý với tôi lúc này có lẽ vẫn chỉ là diễn viên hài, một chút gì đó trong tôi đang mong chờ...quả báo xuất hiện...!
- Két...Rầm...!
Một tiếng va chạm lớn cắt đứt dòng suy nghĩ trong tâm trí tôi, tất cả chúng tôi chạy ra ngoài đường xem có chuyện gì đang xảy ra.
Người đàn ông vừa nói chuyện với tôi đang nằm co giật dưới gầm xe tải, thân hình gã chảy ra rất nhiều máu và một nụ cười vui sướng đến ghê rợn từ trên khuôn mặt đó. Quả báo thực sự đã đến... hay nói đúng hơn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093321/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.