Hai bàn tay gầy gò bám vào mép thành giếng rồi từ từ một mái tóc dài thượt xác xơ ngoi lên nhìn mọi thứ xung quanh. Cái thứ dị hợm ấy bò nhanh ra khỏi giếng rồi đứng thẳng dậy, tiếng xương người kêu lên răng rắc rồi nó lê lết di chuyển một cách cực kì kinh dị:
- Chồng à...! Chồng mang thức ăn đến cho em à...?
Một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi tôi, tôi nhăn mặt lấy tay bịt mũi rồi quay sang nói nhỏ với lão Phong:
- Mùi gì kinh vãi...! Hay anh bị "ham lét" à?
Lão Phong vừa lấy tay bịt mũi vừa nhăn nhó lên tiếng:
- Chú mày điên à! Ngày nào anh chẳng lăn "rệt xô na"! Cái mùi mà chú mày bảo kinh vãi là mùi phát ra từ thứ dị hợm bên kia kìa!
Đúng thực là vậy, tôi không biết phải gọi cái thứ dị hợm đó là gì vì ma không phải ma mà người cũng chẳng giống người. Chất dịch đen từ người nó chảy lê lết trên đoạn đường mà nó bước qua thật khiến ai chứng kiến cũng cảm thấy tởm lợm nhưng... ông bác già thì khác.
Ổng vẫn lạnh lùng đứng giữa khu vườn nhìn về hướng sinh vật kì dị kia, rồi ông lấy tay rút sau lưng ra thanh "đào mộc kiếm" từ tốn thủ thế. Con quái vật lê từng bước tới gần ổng bác già rồi nó dừng lại ngơ ngác nhìn ổng:
- Không phải chồng rồi...! Mày là thức ăn...! Nếu không phải chồng tao thì chỉ có thể là... thức ăn!
Con quái vật lao nhanh tới ông bác già, nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-cuoi/3093314/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.