Lâm Vũ thật sự đã hiểu, từ lúc ban đầu đã hiểu.
Nhưng lại không hiểu triệt để như hiện tại.
Mặc dù Nhậm Đồng Hoa chỉ có công ơn sinh thành không có ân dưỡng dục, nhưng đây không phải là ý muốn của Nhậm Đồng Hoa, kỳ thật bà ta cũng là người bị hại.
Mẹ nhất định sẽ không ghi hận bà ta.
Nếu Nhậm Đồng Hoa chết thì người thân nhất của mẹ sẽ không còn.
Đến lúc đó bà ấy sẽ cảm nhận được mùi vị đau khổ Con muốn phụng dưỡng mà người thân không còn”.
Trong lúc Lâm Vũ suy nghĩ, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng huyên náo. Họ vừa muốn đi ra xem tình hình thì một công nhân đi đứng không tiện đã khập khiễng đi tới, hốt hoảng nói: "Ông chủ, không hay rồi, hai người hôm qua đã dẫn một nhóm người đi đến."
"Hôm qua?" Lâm Vũ bừng tỉnh, nhíu mày nhìn về phía Lý Tứ Phúc: “Có người đến gây chuyện với anh sao?"
"Hai tên lưu manh thôi." Lý Tứ Phúc lơ đễnh nói: "Hôm qua chạy đến đây thu phí vệ sinh gì đó, bị tôi đá hai phát bỏ chạy, không ngờ hôm nay lại tới."
Nói xong, Lý Tứ Phúc đứng dậy chuẩn bị đi ra xem.
Lâm Vũ cũng đứng dậy theo, lại không vui nói: "Gặp phiên phức sao không nói một tiếng với tôi?"
"Chỉ là hai thằng trẻ trâu choai choai nhất thời đi lạc lối thôi." Lý Tứ Phúc cười ha hả nói: "Có chút chuyện này mà cũng làm phiền anh thì tôi thật là vô dụng!”
Nói xong, Lý Tứ Phúc còn nhấc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-quoc-chien-than/3463211/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.