Sau khi bàn giao và nhắn nhủ các đệ tử, hôm sau trời chưa sáng Hạ Lăng Vân đã mang Tuyết Hoa bay ra khỏi hồ Nữ Thần của Thiên Trụ Sơn, về hướng kinh thành vương triều Kim Phượng. hắn muốn biết có phải vương triều Kim Phượng đã suy yếu như hắn đoán không, việc lớn trước mắt là phải cố gắng khuyên Lệ Nhi quy ẩn một thời gian ngắn.
Do phải tìm hiểu tình hình của vương triều Kim Phượng, lại còn phải nghe ngóng tin tức Lệ Nhi, hắnquyết định thay đổi trang phục giống kiếm sĩ giang hồ bình thường.
Bình minh, hắn và Tuyết Hoa đáp xuống rừng cây cạnh quan đạo, lấy một trường kiếm cổ xưa đeo bên hông. Giống như các nam tử thế tục hắn lấy khăn trùm buộc tóc lên đỉnh đầu, cộng với trường kiếm bên hông, hắn từ một người dáng vẻ văn sĩ biến thành kiếm sĩ tư thế hiên ngang.
Nam thần cũng chơi trò biến hình.
Tuyết Hoa nhìn không chớp mắt, hận không thể nhào tới ôm lấy cánh tay hắn làm nũng.
Nhìn qua gương mặt xinh xắn của Tuyết Hoa thấy hai mắt nàng tỏa sáng bắn ra bốn phía. Hạ Lăng Vân nói: "Nàng nên đội mũ sa." Tu sĩ còn không thể chống cự được sắc đẹp của nàng, nam tử bình thường gặp nàng chẳng phải trở nên điên cuồng?
"Mang khăn che mặt là được rồi." Tuyết Hoa nói xong, lấy một cái khăn lụa trong vòng tay Như Ý ra che mặt. Mũ tốt hơn khăn che mặt, khăn không thể che được ánh mắt sáng lấp lánh của nàng.
"Tuyết Hoa, khăn chỉ che được một nửa gương mặt." Hạ Lăng Vân lập tức nói: "Vẫn là nàng đội mũ tốt hơn." Khăn che nửa gương mặt, càng hấp dẫn ánh nhìn người khác. Nửa gương mặt trên của nàng cũng đủ khiến người ta mất hồn. hắn thà rằng che kín gương mặt nàng, cũng không hi vọng nàng giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-nu/1567046/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.