Hồ nước nhộn nhạo, xa xa có một con cá chép vàng kim bơi nhanh về phía này, sau đó biến thành nửa người nửa cá trước mặt bọn họ.
"Tuyết Hoa, rốt cục ngươi cũng bế quan xong." Cá tinh xinh đẹp Thủy Ngọc vui vẻ nói, quay quanh Tuyết Hoa.
"Cá chép, ta và ngươi đã từng nói qua, không cho phép tìm Tuyết Hoa." Hạ Lăng Vân lạnh lùng nói, sắc mặt vô cùng nghiêm khắc, quanh thân lộ ra nộ khí.
"Ta không làm hại nàng cũng không đụng vào người nàng, người không có quyền cấm ta tiếp cận nàng. Ta có thể cảm giác được, nàng và người không có khế ước linh sủng. Nàng không phải là linh sủng của người." Cá tinh Thủy Ngọc lời lẽ hùng hồn nói, đối mặt với khí thế của thất phẩm Tiên Quân không cam lòng hạ phong.
"Hừ, nếu ngươi dám làm chuyện gì xấu với nàng, ta giết ngươi!" Hạ Lăng Vân sẵng giọng nói, không giải thích mối quan hệ của hắn và Tuyết Hoa.
Nghe hai người đối thoại, Tuyết Hoa lập tức hồ đồ rồi, "Tiên Quân, hắn làm gì với ta?" Nàng và cá chép tinh chỉ gặp mặt một lần, khi đó một người trên bờ một người dưới nước, có thể làm chuyện xấu gì? Mà cái gì gọi là chuyện xấu?
Hạ Lăng Vân ấn cái đầu hồ ly của nàng, phân phó: "Nàng không cần biết rõ. Về sau cách xa hắn một chút." Tuyết Hoa đơn thuần không cần phải biết những việc kia.
"Vì sao ta không nên biết?" Tuyết Hoa càng thêm hiếu kì rồi, con mắt xoay tròn nhìn cá tinh. Tiên Quân không có khả năng coi chừng nàng suốt ngày, chờ có thời gian, nhất định nàng sẽ hỏi con cá tinh này.
"Tuyết Hoa, đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi." Cá tinh chớp chớp lông mi dày, giận giữ nói: "Bây giờ ta không công kích bất cứ linh sủng nào đi dạo bên hồ Nữ Thần, đáng tiếc...những linh sủng kia vẫn không chịu để ý đến ta."
Vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-nu/1567027/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.