Ta hối hận rồi. Vì cớ gì mỗi lần nhìn thấy chàng, ta lại kích động như vậy? Sau khi vận dụnghết toàn lực đánh vào cấm chế, ta lập tức bị phản pháo. Không biết LongVương đã dùng loại cách thức gì khiến bức tường vô hình này vừa hùngmạnh vừa hung hiểm gấp nhiều lần những cấm chế thông thường. Vì va chạmpháp thuật quá kịch liệt, cả người văng vào một nhánh san hô lớn, lộnnhào mấy vòng. Một cảm giác tanh nồng chợt tràn lên họng. Ta hộc máu,khắp người bùng lên cảm giác đau đớn rã rời. Tứ chi vô lực, ta nằm bấtđộng giữa bụi san hô hàng canh giờ không đứng dậy nổi.
Trong lúcmơ màng, ta loáng thoáng nghe tiếng gọi “Tử Ly tỷ tỷ” của Thương Diệp,hình như có thêm tiếng dỗ dành của Thương Du. Ta cảm thấy hơi buồn cười. Thương Du có biết Bạch Hạc đang ở thủy cung? Nàng có còn nhớ nhungchàng, có còn muốn được ở bên chàng không?
Ý thức ta thoạt đầuvẫn còn rất tỉnh táo, nhưng dần dần ta cảm thấy thấy tâm trí nặng nề như đi vào làn sương mù. Mãi mất một khoảng thời gian rất lâu, rất lâu, tamới nhận ra mình đã chìm vào trong mộng cảnh. Giữa làn khói sương lảngbảng, tha thoáng trông thấy hình bóng một người đàn ông áo đen đứng dựavào tảng đá lớn, mắt nhìn xa xăm. Chợt người đó vươn tay về phía ta,giọng nỉ non:
“Hoa nhi, ta sai rồi. Ta không biết bệnh của nàng đã trở nặng như vậy… hãy trở lại đi, Hoa nhi…”
Rồi lại chuyển sang giọng trầm buồn:
“Ngọc Hoa, tại sao nàng không nhận là nàng yêu ta? Chúng ta vốn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/53275/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.