- Không...Không biết.
Giọng điệu của Kim Điền có chút run rẩy, bây giờ hắn đã hiểu mình gây đại họa.
- Anh đây họ Bạch, tất cả mọi người đều gọi anh là Bạch Tam thiếu gia.
Bạch Tiểu Lỗi dùng giọng bình tĩnh nói:
- Tất nhiên với thân phận của chú thì sợ rằng chưa từng được nghe ai nói về anh, nhưng chú đã nghe nói đến Nhâm Trung Hằng chứ?
- Nhâm...Nhâm đại ca sao?
Hàm răng Kim Điền bắt đầu va vào nhau:
- Nghe...Đã từng nghe qua.
- Anh nói Nhâm Trung Hằng là thủ hạ của mình, chú có tin không?
Bạch Tiểu Lỗi nở nụ cười sáng lạn.
- Tôi tin, tôi tin... ....
Kim Điền liên tục gật đầu.
- Chú có biết chú nghe lén ai không? Chú nghe lén đại ca của anh.
Bạch Tiểu Lỗi đột nhiên trở mặt, hắn đá lên người Kim Điền:
- Chú muốn gì, chú mà là đệ nhất thám tử sao? Chú làm việc mà không biết điều tra trước sao? Chú không biết có những người không nên động vào à?
- Thật xin lỗi, Tam thiếu gia, tôi thật sự không biết, là tôi có mắt như mù... ....
Kim Điền bị đạp ngã xuống đất, hắn khóc nức nở nói.
- Nghe nói chú đang thu thập tài liệu về đại ca và đại tẩu, chú muốn tống tiền sao?
Bạch Tiểu Lỗi ngồi xổm xuống:
- Chú muốn bao nhiêu tiền? Một trăm triệu, một tỷ? Thật ra anh cũng có thể cho chú, nhưng chú thấy mình xứng đáng sao?
- Không, thật sự không, tôi làm sao dám tống tiền... ....
Kim Điền vội vàng phủ nhận, đáng tiếc là hắn nói còn chưa xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-hoa-cao-thu-tai-do-thi/1544647/chuong-595.html