Cổ tay bị người gắt gao mà giữ lại, nhưng Thiệu Ngạn Mục vẫn không muốn mở bàn tay ra, hắn không muốn để cho bọn họ lo lắng!
"Ngạn Mục!" Khác biệt với dĩ vãng ôn nhu, truyền vào vành tai chính là nghiêm khắc la hét. Khiến Thiệu Ngạn Mục nhớ tới lần đầu tiên thấy Lôi Địch, thanh âm hắn kiểu âm dương quái khí, hiện tại nghĩ đến có lẽ cũng là cố ý vặn vẹo âm sắc.
Ngẩng đầu nhìn hắn, vọng vào trong chiếc hồ đen sâu, lộ ra thần sắc bối rối không gì sánh được, người này thật đang lo lắng cho hắn. Nhưng, hắn nên mở bàn tay nắm chặt thế nào đây, bề trên rõ ràng là một đám máu đỏ sậm.
"Lúc nào bắt đầu rồi?!" Lôi Địch đúng thật nóng nảy!
"Ngày hôm nay tỉnh dậy."
"Ngươi!..." Nói không nên lời muốn giáo huấn hắn, Lôi Địch đành phải thôi. Buông tay hắn, đứng dậy."Không nghỉ ngơi, lập tức khởi hành tiến về Lôi thành!"
Lôi thành là kinh thành Thiên Lôi.
Thái y trong kinh thành hẳn sẽ có biện pháp chữa!
Bộ hạ vẫn không do dự, bọn họ cơ bản đều rõ ràng tình hình, nhanh nhẹn thu dọn hành trang vừa mới cởi ra.
Thời gian không cho thiệu Ngạn Mục phản ứng lại, Lôi Địch ôm chầm thắt lưng hắn, thả người nhảy lên lưng ngựa.
"Lôi Địch! Khụ khụ..." Thiệu Ngạn Mục kinh hô, hắn không thích loại cảm giác bị người giam giữ vào vào trong ngực.
Thế nhưng Lôi Địch với trước kia luôn luôn dễ nói chuyện lại căn bản không thèm nhìn hắn, tự bản thân ôm sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-duyen/2796809/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.