Đột nhiên xuất hiện một con hổ đi đến gần bọn họ, bước chân vững vàng, khí thế như núi, lại mang theo thong dong cùng tao nhã bẩm sinh của họ nhà mèo, dừng lại cách Trình Thiên Châu một mét.
Trình Thiên Châu khẽ gật đầu: "Chú Nghiêm."
Hổ tộc được gọi là "chú Nghiêm" ánh mắt nhàn nhạt đảo qua vòng cổ Trình Thiên Châu đang đeo, lại không nhanh không chậm chuyển tầm mắt qua Bạch Tiểu Hổ, hàm dưới khẽ nhúc nhích, phát ra thanh âm đặc biệt hùng hậu của nam nhân thành thục: "Đây là đứa bé Duyệt Nghi nói?"
Một câu hỏi đơn giản nhưng tràn ngập khí thế uy nghiêm của người bề trên, trong lòng Bạch Tiểu Hổ có chút thấp thỏm. Giống như nhận ra được cậu đang bất an, Trình Thiên Châu tiến lên ngăn cậu phía sau người, giương mắt nhìn thẳng đối phương: "Không sai, chính là cậu ấy."
"Chú Nghiêm" nhìn Bạch Tiểu Hổ từ trên xuống dưới, Bạch Tiểu Hổ tuy rằng sợ hãi những cũng thẳng lưng đứng thẳng, đôi mắt đen láy trong veo như hồ nước, là nét trong sáng thuần khiết mà chỉ con non mới có.
"Chú Nghiêm" thu hồi tầm mắt, dáng đi nhàn nhã hướng tới dòng suối: "Đêm nay Tiểu Bân thay răng, ngươi có thể mang theo cậu ấy cùng qua." Nói xong liền nhảy lên tảng đá, hai bước vọt tới bờ bên kia.
Dáng người mạnh mẽ làm sáng cả mắt Bạch Tiểu Hổ, không nhịn được thán phục một tiếng nho nhỏ: "Đại lão hổ thật đẹp trai."
Tiếng rên khinh khỉnh phát ra từ mũi Trình Thiên Châu, đuôi vung trái vung phải, lấy động tác càng thêm mãnh liệt bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hit-ho-lon-khong-em/504964/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.