Trong con hẻm nhỏ, Lâm Hữu Kỳ thản nhiên đứng nhìn nhóm vệ sĩ của mình ra tay trừng trị đám côn đồ.
Chẳng mấy chốc, gần chục tên côn đồ đã nằm dưới đất rên rỉ vì đau đớn. Kể cả kẻ cầm đầu cũng đã bị hạ gục, hoàn toàn không còn sức lực để đánh trả
Lúc này, một người vệ sĩ bước về phía Lâm Hữu Kỳ rồi nói với anh: “Cậu chủ, bây giờ bọn chúng đã không còn khả năng phản kháng. Xin mời cậu chủ xử lý.”
Lâm Hữu Kỳ nghe vậy thì liền đi về phía đám côn đồ.
Đến lúc đi đến trước mặt tên cầm đầu đang nằm bẹp dưới đất, Lâm Hữu Kỳ dừng lại rồi dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn hắn chằm chằm.
Tên cầm đầu cảm nhận được ánh mắt của Lâm Hữu Kỳ thì liền ngẩng đầu nhìn anh. Đến lúc đã nhìn rõ khuôn mặt của Lâm Hữu Kỳ, nhận ra anh chính là người bị hắn và đồng bọn vây đánh hôm qua, hắn liền biết vì sao bây giờ mình và đồng bọn lại bị đánh ra nông nỗi này.
Nhưng tưởng rằng chỉ bị đánh thế này là xong, ai ngờ tên cầm đầu lại nghe thấy Lâm Hữu Kỳ nói: “Gậy đâu?”
Rất nhanh, một người vệ sĩ liền đem một cây gậy gỗ đến.
Lâm Hữu Kỳ cầm lấy cây gậy, sau đó mạnh mẽ đánh xuống người tên cầm đầu.
Hắn đau đớn la hét thất thanh, nhưng Lâm Hữu Kỳ vẫn không ngừng đánh hắn.
Một phát, hai phát,... Đánh đến hơn chục phát, một người vệ sĩ liền đến can ngăn: “Cậu chủ, xin dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-thich-nam-phu-roi/2463009/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.