“Chào thầy, đây là Tiểu Minh.” Mẹ Vương miệng ngậm ý cười giới thiệu.
“Chào chị.” Quý Lẫm gật đầu.
“Tiến vào rồi nói.” Mẹ Vương khái quát tình huống của Tiểu Minh, khuôn mặt ưu sầu hỏi “Thầy à, đứa nhỏ này tôi không quản nổi nên muốn tìm người đến uống nắn nó, xin hỏi thầy cảm thấy thằng bé còn có thể cứu được không ạ?”
Sắc mặt Quý Lẫm như thường, không có bất cứ ý định lùi bước, khẽ gật đầu “Tôi muốn ở riêng với nó.”
“Vâng, tôi sẽ dẫn thầy đến phòng nó, tôi ở phòng khách, có vấn đề gì thầy cứ gọi.”
Mẹ Vương nói xong, dẫn Quý Lẫm tiến vào phòng Vương Tiểu Minh, nhịn không được quau đầu lại nhìn hắn một cái.
Rất lâu rồi cô chưa nhìn thấy người đẹp hút hồn như vậy. Đẹp đến mức cô không tin vào mắt mình.
Ở thế giới này, phạm vi nổi tiếng của một con quỷ sẽ liên quan đến sức mạnh và mức độ đáng sợ của nó, bề ngoài càng dữ tợn, loài người càng sợ hãi.
Dựa theo khái niệm trên, quỷ được chia thành hai loại, bình hoa di động hoặc mạnh đến vô địch, rốt cuộc hắn thuộc vế trước hay vế sau đây?
Nhưng khi cửa phòng ngủ đóng lại, thế mà cô không nhớ nổi diện mạo của Quý Lẫm.
Quý Lẫm vừa bước vào phòng, Vương Tiểu Minh lập tức rùng mình, mỗi lỗ chân lông trên cơ thể tràn ngập sự kháng cự, kêu gào hãy chạy ngay đi.
Thời điểm ánh mắt Quý Lẫm dừng trên người Vương Tiểu Minh, nó run bần bật chỉ về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/3313255/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.