Edit: NAI HỒNG TÀ RĂM
(Đã beta)
———
Trong mỗi con người luôn tồn tại khát vọng sống thần kì, dù Đỗ Triển Vinh không muốn, ông bà Đỗ cũng sẽ hy vọng anh sống tiếp.
Đỗ Triển Vinh chỉ là trúng độc không phải đã chết, vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức, nghe được hai chữ “Nước phân” lập tức liều mạng lắc đầu.
Không ai rảnh để ý tới sự kháng cự vô vọng kia, Tôn Hương Nhi nắm tay anh, cổ vũ nói: “Nhị thiếu gia, nhịn chút là ổn thôi! Không sao đâu! Ngài nhất định sẽ làm được mà!”
Đỗ Triển Vinh điên cuồng lắc đầu, anh không thể! Anh làm không được!
“Trông năng lượng tràn trề thế kia, tạm thời chưa chết được.” Quý Lăng Vi thấy anh hoạt bát ngọ nguậy, thoáng yên tâm.
“Lão gia, Phu nhân, nước phân tới rồi ạ____” Nha hoàn mang chén thuốc khi nãy muốn lập công chuộc tội, lập tức xách một thùng nước phân to đùng tươi mới về, nhưng do chạy quá nhanh, thời điểm đặt thùng gỗ xuống, nước bên trong tạt ra ngoài một vũng
Quý Lăng Vi nhanh chân lùi xa trung tâm, đứng nhìn nha hoàn múc một muỗng thật lớn định rót vào trong miệng Đỗ Triển Vinh.
Mặc dù tình cảnh của Đỗ Triển Vinh rất thảm thương nhưng ít ra có thể yên tâm một điều, Kinh Mặc tuyệt đối sẽ không bám vào xác anh.
“Huệ___”
Còn chưa rót vô miệng Đỗ Triển Vinh đã ói mửa một trận vì ngửi thấy mùi.
Anh ói đến trời đất u ám, cuối cùng toàn thân hư thoát nằm sải lai ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/2551414/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.