Mộ Dung Huýnh Tuyết đã khóc ướt đầm đìa mặt, thấy hắn tỉnh lại vui mừng hớn hở, reo lên: "Thiên Sở ca, huynh tỉnh lại rồi? Huynh làm muội sợ muốn chết luôn!"
"Ta sao nằm ở đây?"
Mộ Dung Huýnh Tuyết đáp: "Muội cũng không biết, sau khi tỉnh lại thì thấy huynh nằm ở đây, muội sợ quá trời luôn. Đều là tại muội ham ngủ, huynh nằm ở đó bao giờ muội cũng không biết. Khi muội chạy tới ôm huynh, người của huynh rất lạnh, nhất định là nằm ở đây lâu lắm rồi. Cho muội biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Mạnh Thiên Sở gắng gượng ngồi dậy, phát hiện mình nằm ở cửa, bên cạnh có một cái khăn trắn, ngoài ra còn có cái cán gỗ treo nghiêng, một đầu đã chạm xuống đất, đầu kia mắc vào dây thừng. Sào gỗ này ắt là thứ dùng để mắc quần áo.
Đầu hắn còn rất đau, nghĩ lại chuyện tối qua, bản thân hắn ắt là bị cái sợi dây vải này bao phải, sau đó đầu bị bạch y nữ tử làm cho cái sào gỗ rơi xuống trúng làm cho hôn mê. Nhưng mà, hắn không muốn nói rõ cho Huýnh Tuyết, e rằng nàng sợ. Bản thân hắn không tin có quỷ mà còn sợ thành như vậy, nếu đem kể ra khẳng định là dọa nàng chết khiếp. Hắn đáp: "Đại khái là ngất đi, một đêm không ngủ, có khả năng là mệt quá thành ra như vậy."
"Huynh nhất định là lừa muội, cửa vẫn mở, đầu của huynh còn tròng sợi vải trắng này, đó là thứ nữ nhân dùng, huynh.... có phải là... nhìn thấy nữ quỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-danh-su-gia/2221454/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.