Chương trước
Chương sau
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

MAY 18, 2017 BY DEN SHÌHình Bóng – Chương 51 (Toàn văn hoàn)

Hình Bóng

Tác giả: Mang Quả Hãm Tống Tử

Editor: Den Shì

Chương 51



Lý Dật Sơ bắt đầu chuẩn bị tài liệu ứng cử, Lương Huyên đương nhiên trở thành thầy giáo của cậu. Anh hiểu biết khá rõ về tổng công ty, cũng biết lãnh đạo của công ty yêu thích người có phong cách làm việc thế nào, cho nên anh lựa chọn những phương án có tính công kích nhất cho Lý Dật Sơ.

Hai người ngồi song song trước bàn làm việc, Lương Huyên cầm bút viết tài liệu, Lý Dật Sơ chống cằm, “Sao em có cảm giác không được công bằng lắm.”

Lương Huyên, “Làm sao?”

Lý Dật Sơ cười hì hì, “Anh là plug-in* của em, còn người khác lại không có.”

* Plug-in: trình cắm, hay phần bổ trợ là một bộ phần mềm hỗ trợ mà thêm những tính năng cụ thể cho một phần mềm ứng dụng lớn hơn. Nếu được hỗ trợ, plug-in cho phép tùy biến các chức năng của một ứng dụng. Ví dụ hai plug-in được biết đến rộng rãi bao gồm Adobe Flash Player và QuickTime.

Lương Huyên vò tóc cậu, “Bằng bản lãnh của mình, sao em biết được bọn họ không tìm ai nhờ vả.”

Đầu Lý Dật Sơ nhích đến trước mặt anh, “Dù tìm ai thì cũng không bằng anh.”

Lương Huyên hắng giọng, “Nghiêm túc đọc tài liệu đi, không cho dùng sắc dụ.”

Lý Dật Sơ nhịn cười, dùng bút chọc vào khóe miệng mím chặt của Lương Huyên, một giây sau đã bị anh bắt được cổ tay. Lương Huyên đẩy ghế ra, ôm lấy eo Lý Dật Sơ kéo người lại, chân khoác lên thanh ngang dưới ghế, siết cậu vào lòng thật chặt. Tay phải anh nắm lấy cằm cậu cười hỏi, “Còn quậy không?”

Lý Dật Sơ nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn màn hình vi tính, nghiêm túc nói, “Tiếp tục làm việc.”

Ngón tay Lương Huyên hơi hơi lệch đi, quay Lý Dật Sơ lại hôn lên môi cậu, mút lấy viên kẹo bạc hà vừa nãy mới đút cho cậu sang miệng mình rồi mới thả người ra, có điều vẫn giữ nguyên vị trí thân thể như ban nãy. Tay anh lật một tập tài liệu, “Xem tiếp.”

Máy vi tính hiển thị mười một giờ rưỡi, Lương Huyên cúi đầu nhìn Lý Dật Sơ, “Mệt rồi à?”

Mí mắt cậu rũ xuống, “Em còn chưa rửa mặt…”

Lương Huyên ấn đầu cậu lên bả vai mình, “Ngủ đi, lát nữa anh lau cho em.”

Lý Dật Sơ liền nhắm chặt mắt lại.

Lương Huyên ôm cậu về phòng ngủ, vào buồng tắm thấm ướt khăn mặt rồi nhẹ nhàng lau mặt giúp cậu.

Hôm sau là cuối tuần, Lương Huyên định để Lý Dật Sơ ngủ thêm một chút. Sau khi thức dậy anh không rút cánh tay bị Lý Dật Sơ gối lên về mà còn dùng nó ôm lấy cậu, một tay khác bấm điện thoại di động.

Mũi Lý Dật Sơ kề sát bên xương quai xanh của Lương Huyên, cơ thể cũng dán vào người anh. Lương Huyên cúi đầu nhìn cậu, dùng di động chụp lại bộ dạng khi ngủ của Lý Dật Sơ.

Buổi chiều cậu dựa theo yêu cầu của Lương Huyên, coi anh là ban giám khảo mà tiến hành diễn thuyết. Lý Dật Sơ đứng giữa phòng khách, sau lưng là tivi. Lương Huyên ngồi trên ghế sopha, đeo kính mắt quan sát tỉ mỉ biểu hiện của cậu.

Trong quá trình diễn thuyết Lương Huyên sẽ không cắt lời Lý Dật Sơ, chỉ cầm vở ghi lại những vấn đề mình phát hiện ra, đợi tới lúc cậu nói xong anh mới đứng dậy bước đến trước mặt, nhận xét từ trên xuống dưới, “Trước tiên nói về hình thức. Mắt em chớp quá nhiều lần, tay cầm bút quá dùng sức, còn cả chân nữa, mỗi lần tạm ngừng em đều đi qua đi lại, thể hiện rõ là em rất hồi hộp. Mỗi lần họp em đâu có mấy tật xấu này.”

Lý Dật Sơ, “Bình thường đâu có lo lắng đâu.”

Lương Huyên nhếch miệng, kề mặt sát vào Lý Dật Sơ, sống mũi chỉ cách cậu hai ngón tay, “Vậy còn bây giờ? Căng thẳng à?”

Lý Dật Sơ mím môi, cánh mũi phập phồng.

Lương Huyên cười khẽ, “Bảo bối, em nhìn xem bây giờ em cũng rất hồi hộp, nhưng mà đâu có chớp mắt.”

Lý Dật Sơ nguýt anh một cái, “…Cái này có thể giống nhau sao?”

Lương Huyên, “Điều này nói lên rằng động tác của tứ chi có thể điều chỉnh được, chỉ cần chúng ta tập luyện tiếp thì có thể sửa đổi.”

Lý Dật Sơ được Lương Huyên huấn luyện đặc biệt hai tháng, rốt cuộc cũng tới ngày đi Bắc Kinh. Đáng tiếc anh gần đây đang bận một dự án, hơn nữa cũng phải tránh nghi ngờ cho nên chuyến đi này chỉ có một mình Lý Dật Sơ.

Sáng sớm Lương Huyên đưa cậu ra sân bay, nhìn cậu bước qua cửa lên máy bay rồi mới rời đi.

Lý Dật Sơ ở chung một khách sạn với mấy vị quản lý chi nhánh khác của phân bộ, chạng vạng cả đám người liền cùng nhau ăn bữa cơm. Đương nhiên cuộc cạnh tranh ngày hôm sau là đề tài lớn khó có thể tránh khỏi.

Lý Dật Sơ chưa từng gặp lãnh đạo cấp cao ở tổng bộ, nhưng mà mấy ngày nay Lương Huyên đã giới thiệu từng người với cậu, thậm chí còn in ảnh ra dán lên lưng ghế sopha thành ban giám khảo, chính là muốn Lý Dật Sơ tập thành thói quen. Dựa theo thông lệ của công ty, sau khi cạnh tranh kết thúc trong vòng ba ngày sẽ nhận được thông báo chính thức, có điều thể chế lần này lại đổi thành chấm điểm công khai tại chỗ, hội nghị vừa kết thúc là lập tức công bố người chiến thắng.

Lý Dật Sơ đến nơi mới biết quy tắc được sửa lại, nhất thời có chút hoảng loạn. Dù sao mọi thứ đều đã sớm chuẩn bị xong, trong chớp mắt lại có thay đổi thì ai cũng không bình tĩnh nổi. Nhưng mà lúc bước vào hội trường, nhìn thấy ông lão ngồi chính giữa ban giám khảo cậu lại khẽ cong khóe môi.

Cậu đã từng nghe Lương Huyên đề cập tới ông Vương nhiều lần, người này là nguyên lão của công ty, dù không còn nhúng tay vào công việc nội bộ nhưng chỉ cần ông nói ra thì chính là nhất ngôn cửu đỉnh. Lương Huyên rất tôn kính ông, thường bảo với Lý Dật Sơ rằng ông lão này khí phách sáng ngời.

Trong lúc chờ đến lượt, Lý Dật Sơ vẫn còn suy đoán xem không biết việc chấm điểm trực tiếp thế này có thao tác ngầm gì không, vậy người của phân bộ như bọn họ dù có làm thế nào cũng không tranh lại người của tổng bộ. Nhưng bây giờ cậu yên tâm rồi, cậu tin tưởng ánh mắt của Lương Huyên, có ông Vương ở đây thì lần cạnh tranh không phải chỉ để cho có.

Lý Dật Sơ đứng trước màn chiếu, mở PPT thuyết trình của mình ra, bình tĩnh tâm trạng bắt đầu diễn giải.

Thời gian một tiếng, Lý Dật Sơ dựa theo quy trình đã luyện tập vô số lần, giảng giải những thành tích trước đây của mình ở công ty, suy nghĩ về chiến lược và phương hướng, cùng với nghiên cứu nghiệp vụ và mục tiêu đối với phân bộ Thượng Hải.

Hội nghị kéo dài cả ngày, buổi trưa ban giám khảo chỉ có thể ở lại phòng họp ăn cơm hộp, tất cả những người tham dự cũng không thể rời đi.

Năm giờ chiều, toàn bộ những người tham gia đều đã hoàn thành, điểm số cũng lần lượt được công bố trên màn chiếu trong phòng họp.

Lý Dật Sơ nhìn những con số kia từ trên xuống dưới, chênh lệch cũng không quá lớn, còn cậu xếp hạng nhất với vẻn vẹn ba điểm cao hơn.

Mọi người hai bên đều đến bắt tay chúc mừng Lý Dật Sơ, nhưng bản thân cậu lại không kích động như trong dự đoán. Giống như một vận động viên khắc khổ tập luyện từ ngày này qua tháng nọ, lúc huấn luyện rất gian khổ, nhưng đến khi thực sự đứng trên bục nhận thưởng thì ngược lại rất bình tĩnh.

Công bố điểm xong tất cả mọi người đều đến phòng hội nghị. Ông Vương cầm tài liệu lên bục diễn thuyết điểm danh tuyên dương những nhân tài mới phát hiện qua cuộc cạnh tranh lần này, cuối cùng mới vỗ tay chúc mừng Lý Dật Sơ.

Hội nghị kết thúc, cả đám người đông đúc chen chúc xung quanh ông Vương. Lý Dật Sơ ngồi ở hàng cuối cùng, cậu có một loại cảm giác rằng việc lựa chọn và bổ nhiệm phó tổng lần này có thể công bằng cả một đường, nhất định ông có vai trò cực kỳ quan trọng.

Lý Dật Sơ đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc đến phòng nhân sự nộp tài liệu, nào ngờ ông Vương lại đẩy đám người ra một mình bước về phía cậu. Lý Dật Sơ tôn kính bắt tay ông, nét mặt ông lão cười đầy nếp nhăn, “Lý Dật Sơ? Hôm nay cậu thật là làm tôi phải nhìn với cặp mắt khác xưa. Cậu chính là người trẻ tuổi nhất hôm nay.”

Lý Dật Sơ lễ phép trả lời, “Ngài quá khen rồi.”

Ông Vương híp mắt nhìn cậu một lúc, như nhớ ra điều gì hỏi, “Cậu có phải là bạn tốt của Lương Huyên không?”

Lý Dật Sơ sững sờ, “Vâng. Lương Huyên từng đề cập với ngài về tôi à?”

Ông Vương, “Lương Huyên nói cậu ấy có một người bạn tham gia cạnh tranh lần này, cho nên mới nhờ tôi đến làm ban giám khảo.”

Lý Dật Sơ cười nói, “Cảm ơn ngài đã chiếu cố.”

Ông Vương vung vung tay, “Không cần cảm ơn tôi, lúc trước tôi cũng không biết ai là bạn của Lương Huyên cả. Khi đó tôi còn hỏi cậu ấy, cậu ấy bảo thứ cậu muốn không phải là chiếu cố, mà là công bằng. Chính vì câu nói này mà tôi đến đây.”

Lý Dật Sơ cúi đầu cười khẽ, Lương Huyên đối với cậu thật sự là vô cùng tự tin, cũng không sợ lỡ đâu thất bại lại trở thành trò cười cho ông Vương.

Lý Dật Sơ xử lý xong xuôi mọi việc mới về khách sạn, sáng mai cậu phải quay lại Thượng Hải, gấp gáp mấy ngày rồi cuối cùng đêm nay cũng có thể thả lỏng. Cậu tắm xong liền nằm úp sấp trên giường gọi điện thoại cho Lương Huyên, không ai nghe. Khoảng hơn mười phút sau anh mới gọi lại.

Lý Dật Sơ trở mình nằm ngửa trên giường, nghe thấy giọng nói của Lương Huyên từ đầu kia, “Dật Sơ, giờ em mở cửa phòng đi.”

Trong lòng Lý Dật Sơ đột nhiên nảy lên một phát, sung sướng nhảy khỏi giường đi mở cửa, quả nhiên Lương Huyên đang đứng bên ngoài. Cậu nhảy phắt lên người anh, vui mừng nói, “Sao anh lại tới đây? Ngày mai em đã về rồi.”

Lương Huyên vừa đóng cửa vừa ôm Lý Dật Sơ vào trong, ngậm lấy môi dưới của cậu, “Đến đón em cùng về.”

Mỗi lần đi máy bay lỗ tai Lý Dật Sơ đều đau, trên máy bay không cho sử dụng các sản phẩm điện tử, Lương Huyên sợ cậu buồn chán nên bình thường mỗi lần Lý Dật Sơ tình cờ phải đi công tác anh đều sẽ cố gắng dành thời gian trống ra để đi với cậu, lúc ngồi máy bay hay cùng nhau chơi Sudoku để dời lực chú ý của cậu đi.

Tin tức Lý Dật Sơ chiến thắng đã sớm truyền về phân bộ, cậu vừa xuống máy bay thì nhân viên cấp dưới dù đang trong giờ làm việc mà vẫn la hét bắt cậu khao một chầu. Lý Dật Sơ đương nhiên sẽ không khiến mọi người thất vọng, hứa với đám người xong mới hỏi Lương Huyên, “Còn mấy tiếng nữa đã đến giờ cơm tối rồi, vẫn còn kịp đặt chỗ chứ?”

Lương Huyên cầm lấy di động của cậu, trả lời vào nhóm một câu, ‘Sáu giờ tối nay, chờ mọi người ở cửa nam công viên Hoài Hải.’

Lý Dật Sơ, “… Anh đặt chỗ trước rồi à?”

Lương Huyên khẽ nhếch khóe miệng, “Đương nhiên, em lên chức mà, trở về không cho mọi người chém giết một lần thì làm sao qua được?”

Lần này Lý Dật Sơ không cần quan tâm xem là nhà hàng nào nữa, hai người cùng nhau về thẳng nhà.

Về đến cửa Lương Huyên liền che đôi mắt Lý Dật Sơ lại dắt cậu vào trong. Lý Dật Sơ cười, “Làm gì thế?”

Một tay Lương Huyên che mắt cậu, tay kia đặt lên vai đẩy cậu ra ban công. Lý Dật Sơ không nhìn thấy thứ gì, chỉ có thể cảm giác được Lương Huyên mở cửa sổ ra, gió từ ban công lùa vào mặt cậu, đồng thời cậu cũng nghe thấy có tiếng kêu của động vật.

Lương Huyên bỏ tay ra, nhìn cậu nói, “Anh mới mua về hôm qua, có đáng yêu không?”

Lý Dật Sơ vui mừng ngồi xổm xuống ôm lấy chú chó nhỏ đang ngoắt ngoắt cái đuôi chạy loanh quanh chân mình. Chó con còn rất nhỏ, bộ lông trắng trên mình cũng rất mềm, cậu vui sướng hỏi, “Bao lớn?”

Lương Huyên, “Ba tháng.”

Lý Dật Sơ ôm lấy chó con dưới đất, vui vẻ vuốt lông nó.

Lương Huyên, “Trước đây em từng nói, chờ sau này chúng ta lớn lên sẽ mua một căn phòng nhỏ, nuôi thú cưng trồng vườn trên ban công, giờ chúng ta thực hiện.”

Lý Dật Sơ nhìn về phía cuối ban công bên tay phải, nơi đó vốn trống không nhưng giờ lại đặt một giá gỗ ba tầng để trồng hoa, mỗi tầng đều bày mấy chậu. Lý Dật Sơ ngửa ra sau dựa vào lòng Lương Huyên, ngẩng đầu cười, “Em xin nhận việc quét dọn ổ chó sau này.”

Lương Huyên nhíu mày, “Yêu cầu bị bác bỏ.”

Lý Dật Sơ không buông tha, “Vậy tưới hoa nhổ cỏ thì sao?”

Lương Huyên nhìn trời, “Miễn cưỡng đồng ý cái thứ nhất, tưới cây.”

Lý Dật Sơ ẵm chó con cười ha hả cọ cọ cổ anh.

Tiệc liên hoan buổi tối phần lớn người trong phân bộ đều đến, cơm nước xong rất nhiều người còn chưa hết thòm thèm, Lý Dật Sơ liền tìm một tiệm KTV gần đó mời mọi người đi hát.

Phòng riêng rất lớn, thế nhưng chỉ có bốn người hát, còn lại đều vây vào một đám chơi trò chơi. Người thua hoặc là phải uống rượu hoặc là phải đại mạo hiểm. Bình thường ở công ty Lương Huyên tương đối lạnh lùng, dù anh có thua thì mọi người cũng không dám bắt anh đại mạo hiểm gì, đều chỉ rót rượu cho anh.

Có điều đến tay Hứa Phán thì không dễ dàng như vậy. Cô và Lương Huyên là bạn tốt nhiều năm, không cần lo anh sẽ tức giận, đảo con ngươi cười nói, “Giám đốc Lương dùng micro tỏ tình với người trong lòng đi. Tuy rằng người ấy không nhất định sẽ nghe được, nhưng mình có thể giúp cậu truyền đạt.”

Nhất thời cả phòng bắt đầu ồn ào, gần đây khắp công ty vẫn luôn có lời đồn rằng giám đốc Lương đã có bạn gái, chỉ có điều không phải người trong nội bộ. Một vài cô gái trẻ còn tám với nhau, người lạnh lùng chỉ biết làm việc như Lương Huyên thì e là người khác phải theo đuổi anh. Hiện giờ bảo thủ trưởng mặt than này nói lời tỏ tình trước đám dông, ngẫm lại cũng thật khôi hài.

Hứa Phán nhìn Lý Dật Sơ bên cạnh cười đến ngửa tới ngửa lui, từ khi cô biết được nguyên nhân Lý Dật Sơ rời đi năm đó, trong lòng đặc biệt cảm thấy tiếc nuối cho cậu, thỉnh thoảng còn muốn quậy Lương Huyên một trận để trêu chọc Lý Dật Sơ.

Lương Huyên lại không hề có chút đắn đo nào, cầm micro đi đến chỗ hát, ngồi trên ghế chân cao thử âm thanh của một chút.

Thân thể Lý Dật Sơ cứng lại ngồi trên sopha, đôi mắt chớp tới chớp lui.

Ánh đèn trong phòng tối tăm, chỉ có chùm sáng rực rỡ lập lòe, đôi mắt Lương Huyên nửa rũ xuống dán lên người Lý Dật Sơ, thấp giọng nói, “Bảo bối, anh hứa với em, từ nay về sau sẽ không khiến em phải nhíu mày dù chỉ một chút.”

Mặt Lý Dật Sơ nhanh chóng nóng lên trong bóng tối.

Lương Huyên thả micro xuống rồi mọi người mới tỉnh táo lại từ giọng nói trầm thấp tràn ngập từ tính ấy, nhanh chóng la hét bảo giám đốc Lương thua tiếp đi, bọn tôi còn muốn nghe nữa.

Vẻ mặt Lương Huyên thản nhiên bước về phía sopha, duỗi đôi chân dài ngồi xuống cạnh Lý Dật Sơ.

Lý Dật Sơ giấu đầu hở đuôi nhích đến gần một chút. Mắt Lương Huyên đảo khắp ghế sopha, miệng nghiêng đến gần tai cậu, “Chậc, mấy lời vừa rồi thật quá hoàn hảo.”

Lý Dật Sơ quay đầu căm tức nhìn anh, suýt chút nữa đã bật thốt lên, “Đồ lừa đảo nhà anh.”

Đầu Lương Huyên di chuyển đến sát mặt Lý Dật Sơ hơn một chút, hô hấp phả vào lỗ tai cậu, âm thanh nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, “Phải trừ lúc trên giường.”

Lý Dật Sơ, “…”

Lương Huyên quay đầu về, ngồi trên ghế sopha che mặt cười.

Hôm sau có cuộc họp thường kỳ, Lý Dật Sơ là quan mới nhậm chức, cần phải phát biểu chính thức trong cuộc họp.

Lương Huyên ngồi ở hàng thứ nhất trong phòng họp nhìn bóng người chính giữa màn chiếu, lúc nói lời cảm ơn, khóe mắt Lý Dật Sơ cong lên như đang cười; lúc nói đến kế hoạch công việc, đôi môi cậu thẳng tắp thành một đường, thể hiện sự nghiêm túc. Chẳng cần đến âm thanh, Lương Huyên có thể dựa vào mỗi nét mặt của cậu mà đọc hiểu được cậu muốn nói gì.

Bên ngoài cửa kính phòng họp là phòng làm việc của tổng giám đốc và giám đốc kỹ thuật. Hai năm sau Lý Dật Sơ sẽ dời vào căn phòng tổng giám đốc ấy.

Lương Huyên xoay chiếc nhẫn trên tay trái, khóe môi nhếch lên một độ cong dịu dàng.

Bọn họ vốn nên sánh vai nhau mà đi, lại vì tạo hóa trêu ngươi mà muộn mất tám năm. Thứ Lý Dật Sơ đã từng mất đi và thứ cậu nên nắm giữ, Lương Huyên đều sẽ tìm về giúp cậu từng chút một.

Bọn họ sẽ tiếp tục như từ trước đến giờ, đứng ở cùng một độ cao làm bạn với nhau, cùng nhau tiến về phía trước.

~~TOÀN VĂN HOÀN~~
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.