Sáng ngày ra, vừa vào cổng trường, hắn đã thấy hai nhân vật chính thân thiết hơn, chỉ là gương mặt ngày thường nhưng có thể nhận rõ sự thay đổi trong nét mặt, hẳn tối qua đã có chuyện
Theo như nội dung truyện, lúc hắn đi, nam nhân vật chính nói chuyện với nữ chính xảy ra mâu thuẫn. Thực tế là do Vi Tuyết đóng cửa hàng muộn, Vi Tuyết đã không biết rằng đã có mấy kẻ sớm đã để ý đến cô, cửa hàng luôn mở vào ban đêm, trong khi mọi nơi khác để đóng. Thật may, cửa hàng cô mở vốn thuộc quyền sở hữu của Hắc Chính, tên này luôn để ý đến cô, nên chuyện đó cũng khiến tên đó vô cùng bận tâm.
Hắc Chính lớn tiếng nói:
Cô nghĩ mình là thánh nhân à?! Cô đến đây để trả nợ không phải để cưu mang những người không có nơi ở, kẻ làm, sống vào ban đêm. Cô biết hiện giờ bên ngoài có bao nhiêu kẻ lừa đảo tỏ ra đáng thương để lừa những kẻ ngu ngốc như cô không? Ngay mai, tôi muốn nhìn thấy cửa hàng này đóng cửa sớm. Nếu không thì đừng trả nợ nữa, đóng cửa nơi này cũng tốt!
Vi Tuyết: Tôi...
Cô thực ra không phải không biết mấy chuyện đó, chỉ là, bản thân cô luôn cảm thấy khó chịu nếu không làm vậy, muốn giúp người.
Thực tế đúng hay sai không quan trọng, nếu những người kia họ tự gạt đi lòng tự tôn của mình, hạ bản thân để làm mấy công việc lừa đảo này có lẽ cũng đang gặp khó khăn.
Cô đã nghĩ, đã do dự,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-anh-cua-trai-tim/2105618/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.