Để cày độ hảo cảm với cô, nhiều tâm tư xấu hiện nên rõ ràng, muốn loại bỏ Vi Tuyết chướng ngại vật, trước tên vẫn nên tan học ra tay tốt hơn
Sân sau trường, có một nhà kho cũ, chứa vài vật dụng năm cũ, không cần thiết mấy, thường rất ít người đến. Tuy nhiên, hôm nay thì khác, có vài người đến đây, một số người không muốn bị chú ý nên tập trung một người viết một lá phong thư kêu Vi Tuyết đến rồi đạp cô vào trong nhà kho, đánh một trận, cô không rõ là ai, chỉ thấy cát hất vào mặt nghe những lời sỉ vả bên tai "Mẹ nhà mày, tưởng mình phượng hoàng chắc", "Tao nghĩ rằng nó tự nghĩ mình sẽ trở thành phu nhân nhà họ Hắc đó", "Vậy phu nhân nhà họ Hắc bị người khác dẫn đạp sẽ như thế nào nhỉ?", kéo theo đó là tiếng cười hả hê. Cô im lặng, mãi sau những người này mới cảm thấy nhàm trán ra khỏi, đóng cửa đi mất
Vi Tuyết kêu không được, thời gian cũng gần tối mà không có ai giúp e rằng sẽ phải đợi đến sáng. Cô cảm thấy bất lực muốn khóc, bỗng cô nghe thấy tiếng gọi tên mình, cô biết tiếng nói đó, là của Lạc Phong!
Lạc Phong vốn định đi về nhưng anh có cảm giác bất an quay trở lại xem Vi Tuyết. Anh biết Vi Tuyết là người thế nào, cô ấy không phải giống như trong lời đồn, là một người ham vinh hoa phú quý, muốn trèo cao, đê tiện. Sống với cô ấy từ nhỏ đến lớn anh thấy cô là một người tốt tính, ngây thơ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-anh-cua-trai-tim/2105607/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.