Tống Ý thích nghe người khác kể chuyện về Đới Lam, anh cảm giác đó là những khía cạnh khác của Đới Lam mà anh chưa từng thấy.
Cho dù là dưới góc độ nào, Tống Ý đều cảm thấy Đới Lam cực kì hoàn hảo— sự hoàn hảo này rất cụ thể, giống như một nhân vật trong truyện cổ tích, hắn bước tới trước mặt anh, anh có thể nghe thấy hắn, nhìn thấy hắn, chạm vào hắn, thậm chí hắn sẽ gọi tên anh, ôm chặt anh không buông tay…
Rất chân thật, những ngược lại lại có chút không chân thật.
Rất dễ để cảm mến một kiểu người trừu tượng nào đó, nhưng để thực sự yêu thương một con người cụ thể cần rất nhiều dũng khí và niềm tin.
Tống Ý đôi khi sẽ rơi vào hoảng loạn, bởi vì Đới Lam giống như hiện thân của tất cả những sự tốt đẹp trừu tượng trong lòng anh, nhưng rõ ràng hắn là một con người với sự tồn tại chân thật.
Tống Ý thậm chí rất mong người khác kể ra một vài khuyết điểm của Đới Lam để anh có thể đập tan hai chữ “hoàn hảo” trong tim mình.
Nhưng không ai làm vậy.
Trong mắt bọn họ, Đới Lam thực vĩ đại, thực xuất chúng, hắn là người nổi bật nhất giữa đám đông.
Càng đáng sợ hơn chính là, người duy nhất nhìn thấy những mặt tối của hắn chính là Tống Ý— sự bi quan, tinh thần sa sút, nỗi u buồn, thái độ lãnh đạm của hắn,… tất cả đã sớm bại lộ trước mặt Tống Ý.
Mà với tất cả những khuyết điểm ấy, Tống Ý vẫn cứ mê mẩn.
Sự suy sụp khoác trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243455/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.