Văn Việt rốt cuộc vẫn là người anh em tri kỷ của Tống Ý, hơn bảy giờ cậu ta không chỉ ghé qua truyền nước cho Đới Lam mà còn mang theo một bộ đồ mới để anh thay rửa, và cặp kính cận của Tống Ý.
“Anh em đủ hiểu ý nhau chưa? Tôi còn nhớ hôm qua cậu đeo lens một lần.”
Đã lâu không đeo kính gọng, sau khi vào WC tháo kính áp tròng dùng một lần và đeo lên cặp kính gọng ngày xưa, Tống Ý có chút không quen.
“Thật ra cậu có thể lấy cho tôi một cặp áp tròng mới để trên kệ trong WC mà.”
Đúng là thẳng nam, cách giải quyết vấn đề rất thẳng thắn, mạch suy nghĩ lúc nào cũng chạy thẳng một đường, hơn nữa lúc nào cũng tự cảm thấy nể phục bản thân.
Đới Lam sốt cao mãi không hạ nên không thể ăn uống gì, bởi vậy bọn họ buộc phải vừa truyền nước vừa truyền dịch dinh dưỡng. Trong nhà không có cái giá nào đủ cao, Tống Ý và Văn Việt suy nghĩ tìm cách, cuối cùng bê cây đèn ngoài phòng khách vào phòng ngủ để treo bình dịch.
Gặp được Chử Tri Bạch, Văn Việt không muốn về nhà nữa, thậm chí quên luôn kế hoạch ngủ bù, ba người rủ nhau đấu địa chủ ngoài phòng khách.
Vì thế, căn hộ của Đới Lam như biến thành ngôi chùa có rất nhiều tăng ni Phật tử tới cúng bái, lượng người tới thì đông nhưng số người thực sự lao động thì không thay đổi, vội trước vội sau rốt cuộc cũng chỉ có một mình Tống Ý.
May mà ba người ngoài kia không được việc gì nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243453/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.