Cặp uyên ương này tới nhà Đới Lam làm khách quả thực khiến không khí trong nhà náo nhiệt hẳn lên.
30 Tết, Chử Tri Bạch thậm chí còn đặt mua một cái máy chiếu để xem chương trình Tết. Y đặt giao hàng hoả tốc, sáng chốt đơn chiều đã nhận được.
Khi hàng về y mới phát hiện, trong nhà căn bản không có bức tường trống nào để phát hình chiếu. Đới Lam chép miệng một cái: “Đúng là bộ mặt xấu xí của mấy tay tư bản. 30 Tết còn bóc lột sức lao động của nhân dân chúng tôi, bắt chúng tôi phải làm mấy thứ vô ích này.”
Chử Tri Bạch không buồn bóc hộp hàng, bực bội nhét chiếc máy chiếu lên một chỗ trống trên giá sách: “Mấy tay tư bản nào? Em đường đường là một nhà giáo nhân dân mẫu mực, một người nuôi dạy trẻ đáng kính.”
Đới Lam không để ý đến y, hắn ngồi dưới thảm dựa lưng vào tường, tiếp tục ngẩn ngơ, hai ngày nay hễ có thời gian rảnh hắn đều ở trong trạng thái này, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong phòng khách chỉ có một chiếc sofa đơn, hiện tại Trần Huyền Mặc đang chiếm đóng. Chử Tri Bạch bước tới, làm bộ tự nhiên đá nhẹ một cái lên bắp chân cậu. Trần Huyền Mặc bị đá thì ném ra một ánh mắt khinh bỉ, sau đó rất nhanh bò dậy trả lại sofa cho Chử Tri Bạch, chính mình thì bước ra ban công ngắm các chai rượu rỗng.
Trần Huyền Mặc ngồi xổm ở một chỗ cách Đới Lam không xa, nhìn các chai rượu hỏi: “Anh Lam, loại nào uống ngon?”
Chử Tri Bạch cướp lời:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243446/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.