“Tôi không uố…”
“Không cái rắm!”
Đới Lam vừa định giải thích đã bị Chử Tri Bạch cướp lời.
Vừa rồi Chử Tri Bạch đứng ngay phía trước Đới Lam, y liếc mắt nhìn bốn người mới đến liền đoán được bảy, tám phần quan hệ giữa bọn họ. Rốt cuộc đã có cơ hội trả thù Đới Lam, không thể bỏ phí được.
“Mọi người đều là bạn bè của anh Lam hả? Nào nào nào, mình đứng đây chắn hết lối đi của quán rồi, vào đây nói chuyện cho dễ. Mọi người giúp tôi khuyên bảo anh ta đi, tôi đã ngăn anh ta uống rượu rồi, tận tình khuyên nhủ như mẹ khuyên con. Thế mà mọi người nhìn kia kìa…” Chử Tri Bạch vươn tay chỉ nơi mà bọn họ vừa ngồi: “Nhìn xem, trên cái bàn kia có bao nhiêu ly Whiskey Sour, đều do anh ta uống cạn đấy. Tôi có ngăn cản nổi không? Ngăn thế nào được.”
Đới Lam: “…”
Thế nào gọi là nghiệp báo, hôm nay Đới Lam xem như đã hiểu rồi. Không trao danh hiệu Ảnh đế cho Chử Tri Bạch thật sự là phí phạm.
“Ôi vãi thật.” Văn Việt lập tức tin những gì Chử Tri Bạch vừa nói, cậu ta nhìn theo hướng chỉ tay của Chử Tri Bạch, lẩm nhẩm đếm ly rỗng trên bàn: “Một, hai, ba, bốn, năm, má nó… Võ Tòng lên núi đánh hổ cũng không uống nhiều bằng anh! Tửu lượng khỏe như vậy sao, trông vẫn tỉnh táo thế này cơ mà?”
Lúc này Chử Tri Bạch lập tức có thiện cảm với Văn Việt, y như gặp được người có tiếng nói chung, tiếp tục kể lể than vãn: “Tỉnh chứ, đâu chỉ là tỉnh bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243437/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.