Vất vả lắm mới thoát ra khỏi buổi giao lưu, Vương Nghiễm Ninh liền nhận được điện thoại của Tôn Tư Dương.
“Vương Nghiễm Ninh đấy à, cậu đã tới chưa? Bọn tớ gọi món hết rồi, chỉ chờ ví tiền của cậu thôi!”
Vương Nghiễm Ninh cười trừ: “Đến ngay, các cậu đang ở đâu vậy?”
Tôn Tư Dương đáp: “Ở nhà hàng nè, cậu mau đến đây đi.”
Cúp máy, Vương Nghiễm Ninh bước chầm chậm đến nhà hàng nọ.
Đó là một nhà hàng hạng sang gần trường đại học F. Hôm nay là một ngày đặc biệt, cả sảnh nhà hàng đã chật ních, chúng bạn của Vương Nghiễm Ninh dù đã đặt chỗ trước nhưng chỉ chiếm được một chỗ trong sảnh, những ghế khác đã đầy người.
Nhưng mà bọn bạn của cậu cũng chẳng để bận tâm gì, dù sao bọn họ cũng tin chắc, bất kể ở nơi nào, âm thanh của bọn họ cũng là to nhất, không làm phiền người khác thì đã tốt lắm rồi sao phải sợ người khác làm ồn đến mình.
Lúc Vương Nghiễm Ninh đến thì mọi người đã đến đông đủ, đây là lần đầu tiên từ sau khi tốt nghiệp bọn họ tổ chức họp lớp, cộng thêm chuyện Tôn Tư Dương đi rêu rao rằng cậu chàng Vương Nghiễm Ninh năm đó bỏ đi không một lời chào giờ đã về rồi, hôm nay sẽ đến nên bạn bè trong lớp đến rất đầy đủ, ba mươi mấy người ngồi kín cả hai bàn.
Vương Nghiễm Ninh vừa bước đến cửa, Tôn Tư Dương đang nhìn chằm chặp cánh cửa bỗng gọi to một tiếng, giơ tay bá cổ Vương Nghiễm Ninh: “Móa, bọn tớ còn tưởng cậu định trốn nợ nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hiep-dinh-30-ngay-lam-gay/1331758/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.