Trịnh Ân ngẩn ra, lập tức ngẩng đầu lên, một lần nữa đi đến trước mặt Phương Nam, phất áo thi triển tư thế Hoàng Phi Hồng, “Đấu lại.”
“Nam Nam! Không được hỗn!” Dì Triệu lo lắng kêu.
Phương Nam quay đầu lại nhìn mẹ, lại nhìn thần tình hưng phấn của Trịnh Ân, “Không sao, chỉ khoa tay múa chân mấy cái, ta sẽ không đả thương hắn.”
Nó nói thoải mái, dường như thắng là chuyện dễ dàng, khiến Trịnh Ân lại càng tức khí thở phì phò. Trịnh Ân xuất thân quân nhân thế gia, cha là kẻ cuồng bạo lực, luôn dạy con rất nghiêm khắc, từ nhỏ Trịnh Ân đã được huấn luyện thể năng, cùng với một ít loại công phu cận chiến. Nhắc tới quá khứ là một thanh huyết lệ, Trịnh Ân không tin cha dạy sai, y vừa rồi chỉ là bị đánh bất ngờ trở tay không kịp.
May mắn phòng khách coi như rộng rãi, mà hai người cũng kiềm chế, động thủ cũng không phá hỏng cái gì. Trịnh Ân ra tay tương đối nhanh, nhưng hơi sức không đủ. Phương Nam phản ứng lại nhanh hơn, tay Trịnh Ân mới vừa đưa ra nó đã đoán được phương hướng, né tránh, sau đó mượn lực kéo cánh tay của y, đồng thời giữ lấy mắt cá chân y, tay kia nhanh chóng bắt lấy cánh tay khác của y bắt chéo ra sau lưng, thân thể bị uốn cong, lại lần nữa bị quăng qua vai một cách điệu nghệ.
Trịnh Ân đau đến gào thét một tiếng. Dì Triệu nhìn Long Hiên cùng Sở Ly không biết làm thế nào, bà lo lắng đắc tội Trịnh Ân, sẽ mất đi công việc mình vất vả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hien-dai-hau-cung/204685/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.