"Này! Đéo trả lời câu hỏi của tao à??!"
Hạ Bằng nhìn đôi cẩu nam nam trước mặt.
"Vợ tao! Em ấy tên Nhất Bảo "
Thoáng chốc cả căn phòng chìm vào im lặng..
"Hả?" - Tôn Thủy Nhạ
"HẢ??!!!!" -Hạ Bằng
"Ơ??" - Nhất Bảo
"Sao đến cả em cũng bất ngờ thế vợ?!"
Nhất Bảo đỏ mặt rúc vào lồng ngực nam nhân. Mạc Chính Hoan nhẹ nhàng vân vê đôi tai đang dần đỏ lên của cậu.
"Ha!! Mấy hôm trước tin mày vứt con chó cái kia ngoài đường tao còn không tin. Giờ đéo tin cũng phải tin rồi. Giờ mày đổi gu rồi à? Thích gặm cỏ non à??"
Hạ Bằng khinh bỉ nhìn hắn. Trước kia hắn có làm loạn khuyên nhủ thế nào Mạc Chính Hoan vẫn quyết không từ bỏ Lê Vân. Giờ lại ngoan ngoãn cải tà quy chính dưới chân thiếu niên này.
"Bỏ đi! miễn sao mày không dính vào con ả kia là được, nó đéo phải loại tốt đẹp gì đâu!!"
"Giờ mày tính sao? Hai con lợn kia động gì vào mày, muốn tao làm gì thì nói luôn đi! Tử Đinh Hầm nhà tao chật chỗ vãi *** rồi!!"
Mạc Chính Hoan nhẹ nhàng xoa đầu thiếu niên trong lòng, dứt khoát bế cậu đứng dậy rồi sải bước về phía tủ sách. Hắn tùy tiền xoay một con sóc bằng tượng đá đặt trên giá. Tủ sách vững chải tưởng chừng không thể lay động đã uyển chuyển xoay một vòng. Lộ ra bên trong là một phòng nghỉ kín đáo.
Nhất Bảo không khỏi há hốc mồm với những thiết bị tiên tiến kiểu này. Cậu được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/het-muc-cung-chieu/2698110/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.