Trịnh Tự: 【Để tôi giải quyết.】
Trịnh Tự gửi phản hồi rất ngắn gọn, nhưng Giang Thu Thu lại đọc rất lâu, đáy lòng như có thứ gì đó lướt qua làm hơi ngứa ngáy, khiến cô thoáng thất thần.
Cho đến khi giọng nói của Cam Tiểu Vãn vang lên bên tai, “Woa, Thu Thu, Trịnh Tự đúng là người tốt!”
Sở Sở nghi ngờ hỏi: “Có khi nào cậu ấy có tình ý với cậu không?”
“Hả?” Giang Thu Thu lấy lại tinh thần, trả lời: “Chắc không phải vậy đâu.”
Cô ngập ngừng một lát rồi phát thẻ cho Trịnh Tự theo quán tính, “Cậu ấy là người tốt.”
Lời nói của Giang Thu Thu cũng chẳng phải khách sáo gì, quả thật Trịnh Tự là người có nhân phẩm rất tốt. Kể từ sau khi xảy ra sự cố vô tình đụng phải cô, anh vẫn luôn giúp đỡ cô.
“Vậy sao?” Sở Sở cảm khái, “Không ngờ bình thường cậu ấy trông khó gần, vậy mà lại là người tốt bụng.”
Giang Thu Thu gật đầu, “Cậu ấy rất tốt.”
Tốt đến nỗi khiến cô không thể ngờ tới, tốt đến nỗi khiến trong lòng cô xuất hiện một cảm giác khó tả.
Các cô đang nói chuyện thì trên nhóm chat lại có tin nhắn. Đó lại là Trương Hi luôn lạnh lùng và hiếm khi tán dóc.
Trương Hi: 【Hôm đó là buổi họp mặt bạn cấp Ba cũ của mình và Trịnh Tự. Nam Ngọc và bạn Thu Thu cũng đến chơi, lúc về thì sẵn tiện cho quá giang một đoạn. Mấy người kia suy nghĩ sâu xa quá rồi.】
Cô ấy vừa lên tiếng, Tăng Nam Ngọc cũng ló đầu ra phụ họa.
Tăng Nam Ngọc: 【Đúng rồi, hôm đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hen-uoc-muoi-nam/359057/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.