Giang Thu Thu nghẹt thở trước tin nhắn của Trịnh Tự trong hai phút, sau đó cô đã ngộ ra.
Cách duy nhất để xử lý tình huống lúng túng là phải mặt dày.
Nếu Trịnh Tự có thể bình tĩnh như vậy, cô sẽ càng phải bình tĩnh hơn Trịnh Tự.
Giang Thu Thu hít một hơi thật sâu, nhắn lại cho Trịnh Tự như không có chuyện gì xảy ra.
Giang Thu Thu: 【Xin lỗi, lúc nãy mình gửi nhầm.】
Trịnh Tự: 【Tôi biết, tôi sắp đến dưới lầu ký túc xá của cậu rồi.】
Chèn ơi, anh biết mà sao không lên tiếng, còn đi làm cu li nữa?
Giang Thu Thu nhục nhã nghĩ tôi sẽ không trả phí cu li cho anh đâu!
Cô sờ bụng mình, thấy đã đỡ đau nên mạnh mẽ nhắn lại: 【Cảm ơn đàn anh, để mình đi xuống lấy ^0^.】
Cam Tiểu Vãn thấy cô ấy lúc thì ruột đau như cắt, lúc thì sống không bằng chết, lúc này lại từ từ bò xuống giường, thay quần áo với bộ dạng sống chết mặc bay, không khỏi trừng mắt nhìn, “Rốt cuộc cậu bị sao vậy?”
“Haiz.” Quả thật Giang Thu Thu rất khó giải thích, chỉ có thể đáp qua loa: “Nói ra rất dài dòng, tóm lại là một vụ giết người do kỳ kinh nguyệt gây ra.”
Là vụ giết người thật đó!
Sau khi nói xong, Giang Thu Thu lắc đầu ngao ngán rời khỏi phòng ký túc xá, để lại bóng lưng thê lương cho Cam Tiểu Vãn.
Giang Thu Thu sợ nếu xuống trễ, Trịnh Tự sẽ nhiệt tình mang lên phòng ký túc xá cho cô, vì vậy cô vội vàng chạy xuống lầu. Kết quả là Trịnh Tự vẫn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hen-uoc-muoi-nam/359054/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.