Vì là Tết Trung thu, buổi học quân sự kết thúc sớm hơn bình thường một tiếng, để mọi người có thời gian quây quần riêng tư, cảm nhận không khí ngày lễ.
Theo khẩu lệnh của sĩ quan huấn luyện, các bạn sinh viên giải tán như đàn chim vỡ tổ, tụm năm tụm bảy hoặc cùng trở về ký túc xá, hoặc cùng đến khu thương mại ăn khuya nhân lúc trời còn sớm.
Giang Thu Thu, Cam Tiểu Vãn và Sở Sở cùng trở về ký túc xá. Đi được nửa đường, Cam Tiểu Vãn bị những cô bạn đồng hương trong trường rủ đi ngắm trăng. Một lúc sau, Sở Sở cũng nhận được cuộc gọi hỏi thăm sức khỏe từ gia đình.
“Vừa mới học xong quân sự ạ, tối nay con sẽ ăn ở căn tin. Mẹ, con muốn ăn đồ mẹ nấu. Với lại con muốn ngắm trăng và ăn bánh Trung thu với mọi người, hu hu hu…” Sở Sở nũng nịu với bố mẹ ở đầu dây bên kia.
Ban đầu Giang Thu Thu không có cảm giác gì. Nhưng khi nghe thấy giọng nói của Sở Sở, cô bỗng cảm thấy trống rỗng.
Cô xuyên không đến năm 2008 đã được hơn nửa tháng, bận rộn nghĩ cách để có được chỗ đứng và sinh tồn trong thế giới này. Thế nhưng cô vẫn không dám nghĩ đến mình xuất thân từ đâu, thuộc về nơi nào.
Bây giờ cô đã được coi là người của thế giới này chưa?
Đột nhiên Giang Thu Thu cảm thấy hơi mù mịt. Cô lần mò điện thoại mà Trịnh Tự cho cô mượn, nghĩ ngợi một lát rồi ấn một mã vùng và số điện thoại bàn trên bàn phím. Đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hen-uoc-muoi-nam/359045/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.