*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Những lời của Giang Thu Thu đều chỉ là cà khịa theo thói quen, sau khi thốt ra thì hối hận. Nhìn vẻ mặt cạn lời của Trịnh Tự, cô im lặng hai giây rồi bổ sung, “Ừm, mình nói đùa thôi. Bạn Trịnh Tự là một người trong sáng, cao thượng, quý phái.”
Để bày tỏ lòng thành của mình, cô còn siết chặt bàn tay, trịnh trọng nói: “Mình tin cậu ấy sẽ không vì đam mê sắc đẹp mới giúp mình!”
Quản Kiệt hú hồn chim én, sững sờ một hồi mới giơ ngón cái lên, “Bạn đúng là thánh hót!”
Trịnh Tự cũng bị cô làm sang chấn tâm lý, sắc mặt phức tạp, “Vậy sao?”
Giang Thu Thu đáp lại hùng hồn: “Đúng vậy.” Giọng điệu giống như hô khẩu hiệu, có thể thấy kết quả của việc học quân sự không tồi.
Bình thường Trịnh Tự sẽ không đáp lại những chủ đề như thế này. Lúc này thấy Giang Thu Thu cố làm ra vẻ nghiêm chỉnh, anh lại nảy sinh chút hứng thú khó hiểu, cười bâng quơ nhìn cô, “Vậy lỡ như tôi là người như vậy thì sao?”
Ngay khi anh thốt ra câu này, Quản Kiệt và Trương Hi ngồi đối diện đều khá bất ngờ, đặc biệt là Trương Hi. Cô quen biết với Trịnh Tự đã lâu, hiểu rõ Trịnh Tự hơn ai khác. Trước giờ Trịnh Tự luôn kiêu ngạo, lạnh lùng, đối xử với người khác luôn lịch thiệp nhưng lại hời hợt. Anh vẫn luôn cười trừ với những trò đùa vô nghĩa này, ít khi tham gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hen-uoc-muoi-nam/359043/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.