"Anh biết là," Tôi nói khi Wyatt lái xe đưa tôi về nơi ở của anh sau khi đã dừng lại để mua thuốc cho tôi, "gã đó đã thấy xe của anh, và cái chữ "cảnh sát" thì được viết rõ ở đó. Làm gì có ai khác đi Crown Vic nữa chứ - ý em là, làm gì có ai dưới 60 tuổi đi một chiếc Crown Vic nữa ngoại trừ cảnh sát ra?"
"Thì sao?"
"Anh đã hôn em ở chỗ bãi đậu xe đó, nhớ không? Vì thế hẳn ta hẳn đã đoán ra giữa chúng ta có gì đó, anh là cảnh sát, và cứ thế dò ra thôi. Có gì khó khăn đâu"
"Bọn anh có 200 người ở Sở, giới hạn đám đó lại xem anh là ai cũng rất mất thời gian. Rồi sau đó hắn ta phải tìm ra anh. Số điện thoại nhà anh cũng không có trong danh bạ, và chắc chắn như quỷ là không ai ở Sở có thể tiết lộ thông tin về anh hay về bất cứ nhân viên nào khác. Nếu có ai muốn liên lạc công việc với anh, họ sẽ gọi cái này" anh nói, gõ gõ vào cái di động. "Và nó được đăng kí mã thành phố"
"Được rồi," Tôi thừa nhận. "em an toàn hơn khi ở chỗ anh. Không tuyệt đối an toàn, nhưng đỡ hơn." Một ai đó đang cố giết tôi Mặc cho những nỗ lực ghê gớm của bản thân để chưa nghĩ về điều đó vội, cái sự thật khủng khiếp ấy vẫn đang đập thẳng vào tôi. Tôi biết tôi sẽ phải đương đầu với nó sớm thôi - có lẽ, đâu đó ngày mai. Tôi phần nào đã nghĩ đến điều ấy...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hen-ho-theo-kieu-cua-em-to-die-for/20188/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.