Hoắc Cao Lãng không nghĩ là Lạc Hiểu Nhiên ở đây anh chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang eo. Nhìn bóng lưng quay lại thì anh hờ hững hỏi: " qua đây làm gì".
Nói xong tự nhiên thay quần áo, không ngại có Lạc Hiểu Nhiên ở trong phòng.
- " Hoắc Cao Lãng", Lạc Hiểu Nhiên quay người lại đứng im tại chỗ: " Có phải bà ngoại đã nói gì với anh không".
Hôm nay cô đột nhiên nhớ lại bà quản gia đã từng nhắc đến chuyện này. Cho nên cô mới cả gan mà đến đây gặp anh.
Bàn tay đang gài nút áo của Hoắc Cao Lãng đột nhiên khựng lại, nhưng rất nhanh anh liền bình thường: " Không cÓ".
Lạc Hiểu Nhiên thấy giọng của anh cứng rắn.
Cô cắn răng, hôm nay anh thật sự khiến cô chịu không nổi: " Hoắc Cao Lãng, anh nói dối, bà ngoại đã nói gì với anh. Nếu thì tại sao đang yên bình anh lại muốn ly hôn chứ."
Hoắc Cao Lãng im lặng, hiển nhiên là anh hoàn toàn không muốn trả lời câu hỏi này.
Một lúc sau anh mới mở miệng: "về phòng ngủ đi, đừng làm phiền tôi".
Lạc Hiểu Nhiên tức giận đi đến bên giường ngồi xuống, cô cáu kỉnh nói: " nếu hôm nay anh không nói rõ em sẽ ngủ lại đây".
Cô thật sự rất tức giận, nhưng lại không biết là nên giận chính bản thân trước kia đã kiên quyết đẩy anh ra xa mình, hay là giận Hoắc Cao Lãng sao lại có thể tuyệt tình đến như vậy.
Hoắc Cao Lãng im lặng nhìn cô trong giây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hen-anh-o-kiep-sau/3617014/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.