Vương Thạch cảm thấy thật may mắn, mình không có vô tình chọc giận chị gái nhỏ.
Chủ quán cảm thấy thật may mắn, cô bé kia không có đánh chết người.
Động tác oai phong lẫm liệt của thiếu nữ khắc sâu vào đầu đám người làm bọn họ há hốc mồm.
Lăng Thanh Huyền nhặt chai nước rớt trên mặt đất, đưa cho Vương Thạch.
"Cho cậu năm giây, đưa bọn họ xéo đi."
"..." Thật, thật là khủng khiếp!
Vương Thạch vội vàng nhận lấy chai nước, cùng chủ quán khiêng ba người đàn ông kia ra ngoài.
Thế giới lại được yên tĩnh, Lăng Thanh Huyền về chỗ ngồi, mở game ra.
【...】Sao nó cứ cảm thấy ký chủ hơi khó ở vậy kìa? Do nhiệm vụ ẩn giấu chưa mở ra sao? ZZ không dám mở lời.
Chừng mười phút sau, Vương Thạch ôm mông trở về. Cậu ta vừa chụp ếch một cú, suýt nữa bể bàn tọa.
"Chị gái nhỏ, không ngờ cô lợi hại như vậy. Từ bây giờ, cô chính là thần tượng của tôi!"
"Ha!" Lăng Thanh Huyền cười nhạt.
"Tôi quyết định rồi, từ nay tôi sẽ làm vệ sĩ cho cô để báo đáp ơn cứu mạng!"
Khoảng một tháng trước, Vương Thạch chơi thâu đêm ở tiệm net, trên đường về nhà bị đám người kia chặn lại.
Tiền bị cướp thì thôi đi, còn bị ép viết giấy nợ.
Trời biết cậu ta sợ đến mức nào, vội vàng đổi quán net khác, không ngờ vẫn bị tìm được.
Ấy vậy mà mới nãy, ba người kia vừa biết cậu ta quen với Lăng Thanh Huyền thì hận không thể vắt giò lên cổ mà chạy, không dám uy hiếp Vương Thạch nữa.
Ngay cả giấy nợ cũng trả cho cậu ta.
Chị gái nhỏ này chính là nữ thần của lòng cậu!
"Chị gái nhỏ, không, sau này cô là nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xuyen-nhanh-vai-ac-dai-lao-khong-de-choc/3801431/chuong-262.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.