- -6---#Tiểu Đào Đào.
Triệu Nam Thiên cong môi, liếc nhìn âm thầm quan sát biểu cảm của Uyển Nhi. Nhưng đáp lại ánh mắt dò xét đó, cô trấn định trả lời..
" Triệu Tổng, nếu tôi nói chắc gì anh đã tin. Nhưng vì anh đã cứu tôi, tôi cũng nói cho anh nghe..
" Anh tin hay không? Tôi cũng không bận tâm..
Triệu Nam Thiên:"...."
Thế thì đừng có nói, nữ nhân này quả thật đã tới đường cùng. Vẫn giữ thái độ tâm cao khí ngạo với hắn, quả thực không biết sợ chết là gì...
" Lam Uyển Nhi! Mời nói...
Vài giây sau, Uyển Nhi chớp chớp đôi mắt. Bắt đầu nhập tâm kể lại..
" Tôi và Nhã Tuyết Liên, cũng được xem là chị em. Ba tôi tái hôn với mẹ cô ta..
" Năm tôi 17 tuổi, Ba tôi mất, ông đã lại bản nhạc phổ và tôi dựa theo đó phối lời..
" Thật đáng tiếc lòng người khó đoán. Nhã Tuyết Liên lợi dụng sự ngu ngốc ngây thơ của tôi năm 17 tuổi, lợi dụng giọng hát này...
" Thành công, khiến cô ta sống trong ánh hào quang như bây giờ. Cô ta sợ tôi nói ra sự thật, sai người ép tôi uống axit..
Lời nói sắc lạnh thản nhiên của Uyển Nhi, khiến Triệu Nam Thiên phải nhìn cô với ánh mắt khác trước...
Uyển Nhi cười như không cười, ngón tay xinh đẹp niết lên băng gạc. Lơ đễnh nhìn Triệu Nam Thiên, từ từ nói..
" Anh không cần thương hại, hay không tin tôi. Hãy cất ánh mắt thương hại đó lại..
( Ting -- Độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993498/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.