- -20---#Tiểu Đào Đào.
Đã từ lâu hắn chưa nghe Uyển Nhi gọi hắn thân mật như vậy, trong lòng hắn dối dăm không thôi. Đôi mắt ưu phiền nhìn Uyển Nhi.
" Hàn Ca Ca muội thả diều, diều bay mất rồi. Hàn Ca Ca có hứa sẽ làm cho muội một chiếc diều khác.
" Nếu không muội trở về nói với phụ thân, Hàn Ca Ca nói dối muội...
Nam Cung Hàn ngẩn người, hắn có hứa với nàng ấy làm con diều khác sao? đây là tình huống gì đây?
" Con diều nàng làm mất ở đâu? :" Nam Cung Hàn bất chấp lên tiếng hỏi.
Uyển Nhi bẹp bẹp miệng , hai tay lau lau trán chỉ về cái cây bên phải..
" Hàn Ca Ca người quên rồi sao? Ca ca làm nó vướng trên cây kia. Muội không có khóc..
" Muộn chảy mồ hôi. Ca ca mau làm con diều khác, nếu không muội nói cho phụ thân biết.
" Ô.. ô.. ô:"
Nói xong Uyển Nhi mở lớn hai mắt lẫn miệng của mình, giống như không thể tin được.
" Hàn Ca Ca, người không phải Hàn Ca Ca Hàn Ca Ca không thể cao lớn như vậy được. Người là người xấu...
" Ô.. ô. ô.. Hàn Ca ca mau dẫn muội ra khỏi đây... muội muốn về với phụ thân, oa oa.....
Nam Cung Hàn lóe lên suy nghĩ, có lẽ nàng ấy nhớ ra. Nhưng lại là kí ức năm 8 tuổi, năm đó quả thật hắn có làm mất con diều của nàng ấy..
Sau đó hắn có hứa làm cho nàng một con diều khác. Thì nàng ấy mới chịu nín, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993455/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.