Uyển Nhi cười cười tiến lại gần Nam Cung Hàn, cô vươn tay ra kéo vạt áo hắn xuống. Bị kéo mạnh bất ngờ, Nam Cung Hàn nghiêng đầu gần với miệng nhỏ của Uyển Nhi, lắng tai nghe nàng nói.
Cô nhẹ nhàng du dương, nói thì thầm vào tai hắn.
" Vị tỷ tỷ nhiều lông kia nói:"
" " Ngươi có biết vì sao trên dưới Tống Gia đều bị xử trảm hay không? Là do ta, sắp đặt tất cả đấy...Kể cả tôn tử duy nhất, mẫu thân ngươi. Trên dưới Tống gia đều bị trảm. Máu chảy thành sông.
Uyển Nhi nói rất thản nhiên, giống như thể không phải chuyện của mình. Còn hứng thú nói cho hắn nghe.
Nam Cung Hàn kinh ngạc trưng lớn hai mắt, tay hắn bất giác nắm chặt eo Uyển Nhi lúc nào không hay. Nàng ấy dùng ngữ điệu này nói, chẳng khác gì người dưng không hề hay biết gì chuyện của Tống Gia.
Lúc này nếu người ngoài nhìn vào, thì sẽ nghĩ hắn đang dùng tư thế thân mật để sủng ái Uyển Nhi. Hồi lâu sau Uyển Nhi buông bỏ vạt áo hắn ra, đô đô miệng lên tiếng trách móc.
" Tiểu Trư ngươi thả ta ra, thật đau:"
Nam Cung Hàn giật mình bỏ tay ra, hắn cố gắng quan sát Uyển Nhi thêm một vòng, có phải hay không nàng ấy đang ngụy trang.
Nhưng càng nhìn càng không rõ. Vài giây sau Uyển Nhi rưng rưng nước mắt, chớp chớp ủy khuất nhìn hắn.
" Tiểu Trư ~~ ngươi mau thả ta ra, ngươi không dẫn ta về sao? ta rất đói....
" Yêu Phi, nàng đừng ngụy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993451/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.