- --6---#Tiểu Đào Đào.
Mất 2 canh giờ sau, thì Thiên Lý mới trở về trên tay còn cầm cặp lồng bằng gỗ chạm khắc tinh xảo. Hai mắt Uyển Nhi sáng rỡ lên, nhanh chóng ngồi vào bàn.
Hải Đường đứng bên cạnh, nhẹ nhàng mở cặp lồng ra. Nhưng ngọ thiện không giống như những gì cô suy nghĩ, bên trong chỉ có 3 cái bánh bao thiu.
Một đĩa rau luộc, và một chân giò heo đã bốc mùi hôi. Không cần hỏi thì Uyển Nhi cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Đối với một Yêu Phi bị thất sủng, thì làm sao họ đối xử tốt đẹp cung kính như lúc ban đầu. Sắc mặt Uyển Nhi trầm xuống, cô đặt mạnh đôi đua lên bàn, nhàn nhạt mở miệng.
" Đem đổ hết đi, ta không ăn nữa:"
" Hải Đường, Thiên Lý. Ta khiến hai em phải chịu khổ rồi:"
Bất giác hai nàng mở to mắt kình ngạc nhìn Uyển Nhi, Hải Đường lắp bắp mở miệng nói.
" Nương.. Nương... người không mất.. mất trí sao... người nhớ ra nô tì...
" Nương nương, người thật sự nhớ ra nô tì sao? nô tì là Thiên Lý:" Thiên Lý mừng rỡ xen vào.
Uyển Nhi thở ra một hơi.
" Suỵt! hai em nhỏ tiếng lại, người bên ngoài nghe thấy bây giờ.
Tức khắc hai người lấy tay bụm miệng lại, đầu gật gật liên tục như gà mổ thóc..
" Chắc hai em cũng biết hoàn cảnh hiện nay của ta, ta đã không còn là Yêu Quý Phi hậu trường vững chắc như xưa.
" Cũng không còn là sủng phi, hô mưa gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993427/chuong-361.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.