- --6---#Tiểu Đào Đào
Ly Y Tịch cũng ngây người không thôi, thú nhân này quả thật nhạy bén. Chính bản thân mình ngụy trang như vậy cũng bị nhìn ra.
Ngay cả Nhạc An Tâm vô tình nhìn thấy mình tắm, thì mới biết mình là nữ phẫn nam trang. Thú nhân này quả thật có đôi mắt tinh tường.
Ly Y Tịch chỉnh lại biểu cảm:" Gọi ta là Y Tịch "
Uyển Nhi nhàn nhạt gật đầu, miệng nhỏ phát ra âm thanh dễ nghe:" Được! Y Tịch.
Ly Y Tịch cầm chặt cánh tay của Uyển Nhi, kéo về hướng phòng:" Ngươi trở về phòng đi, không cần ra ngoài.
Uyển Nhi cau mày bất mãn,cô còn chưa kịp tìm đồ ăn sao có thể về phóng được. Cô nghiêng đầu liếc mắt Nhạc Thất Thất một cái.
Nhạc Nhất Nhất bị Uyển Nhi liếc mắt, tâm hồn như trúng bùa vội vàng đi theo sau Ly Y Tịch.
" Này, này! ngươi không thể nhẹ nhàng với Uyển Nhi tỷ hay sao? Ta đi theo mang đồ ăn cho tỷ tỷ..... đừng lo.
Ly Y Tịch lười quản Nhạc Thất Thất, lúc này cô nhớ ra Nhạc An Tâm bị trọng thương. May sao có máu của thú nhân này, mới một đêm vết thương liền lành lại.
Chỉ là mất máu quá nhiều nên chưa có tỉnh, Ly Y Tịch liếc mắt đáng giá Uyển Nhi. Cô ta âm thầm cảm thán, quả thật thú nhân đều là bảo bối.
Đợi Nhạc An Tâm khỏi hẳn, chính mình rảnh rỗi sẽ đem thú nhân này ra làm thí nghiệm.
Chắc chắn sẽ bào chế ra nhiều dược mới, tới lúc đó luyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993370/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.