Uyển Nhi nhìn vẻ mặt của Hứa Gia Gia lúc này khác với ban đầu đầy nghiêm nghị. Nhìn ông lúc này, giống như đang thông đồng cùng cô bán rẻ cháu trai mình.
Cô muốn phì cười, nhưng phải nhịn tới khổ sở. Hứa Thiên Kỳ chẳng khá hơn là mấy, hẳn cảm giác như, mình đủ cân đủ lạng rồi. Chỉ còn đợi người bán đi.
" Ông nội, chúng con chỉ là bạn bè bình thường.Ông đừng suy nghĩ nhiều. " Hứa Thiên Kỳ vội vã đính chính lại.
Hứa Gia Gia trừng mắt với Hứa Thiên Kỳ. Ông cũng không thẹn mà chỉnh lời của cháu trai mình.
" Bây giờ không phải, nhưng sau này nhất định là cháu dâu của ta.
" Tiểu tử thối, ngươi đã dẫn người ta về nhà rồi. Còn không phải chính mình thừa nhận thích người ta sao?
Uyển Nhi nhịn không được bật cười, đưa ngón tay cái ra. Thầm khen Hứa Gia Gia lợi hại.....
" Hứa Gia Gia, thật ra là cháu thích Thiên Kỳ ca ca. Thiên Kỳ ca ca còn chưa có đồng ý.
Cô rất tự nhiên mà thừa nhận chính mình theo đuổi, không có một chút xấu hổ hay ngượng ngùng nào.
Điều này càng khiến ông yêu thích Uyển Nhi hơn. Đã là cháu dâu Hứa Gia, tất nhiên phải có trí khí như vậy.
" Bộp ~~! Cái gì?:" Hứa Gia Gia đập mạnh tay lên bàn đá, trừng mắt hét vào mặt Hứa Thiên Kỳ.
Uyển Nhi không có yếu tim tới mức, vừa đập bàn đã dọa sợ. Cô vẫn trấn định đứng bên người Hứa Thiên Kỳ.
Nhưng Hứa Thiên Kỳ lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993291/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.