Hứa Thiên Kỳ quay sang nói với Phùng Mặc.
" Tiện đường, đi cùng nhau không?
" Tất nhiên là đi cùng:" Phùng Mặc làm sao có thể để yên, cho em gái mình ở cùng với Hứa Thiên Kỳ đây.
Uyển Nhi mặc kệ Phùng Mặc, hắn đi theo càng khiến hắn tức chết hơn thôi. Cô kéo tay Hứa Thiên Kỳ đi đằng trước, còn Phung Mặc bơ vơ theo sau.
Phùng Mặc nhìn tay hai người lôi kéo. Đáy mắt hắn nổi lên tia phẫn hận:" Luôn là như vậy, thứ gì của hắn em gái đáng ghét kia đều tranh giành.
" Sao nó không chết luôn đi! không được, Hứa Thiên Kỳ là của hắn. Hắn sẽ không nhường, không bao giờ nhường.
Được Bà Phùng nhắc nhỡ thân thể Uyển Nhi không tốt, Hứa Thiên Kỳ đối xử với cô ôn nhu cẩn thận một chút.
Phùng Mặc định bước vào ghế phụ ngồi cạnh Hứa Thiên Kỳ, thì hắn mới mở cửa xe. Uyển Nhi đã bước vào, còn nở nụ cười sáng lạn.
" Cảm ơn anh trai, đã giúp em mở cửa:"
Cô làm sao có thể để, hai tên nam nhân này ngồi cùng nhau. Nam nhân của cô mà hắn cũng dám tranh quả thật chán sống rồi.
Phùng Mặc tức giận, cắn chặt răng phun ra từng chữ: " Không có gì.
Sau đó đành phải ngồi vào ghế sau, đôi mắt không ngừng trừng hai người ngồi phía trước.
Hứa Thiên Kỳ là người kiệm lời, lên dọc đường hắn không mở miệng nói gì. Còn Phùng Mặc như nước với lửa với Uyển Nhi.
Hắn ngoài việc trừng mắt, lườm Uyển Nhi ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993282/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.