Hồi sau Bạch Vũ Long toàn thân ướt nhẹp bước vào, nước từ trên y phục nhiễm xuống đất.
Do y phục bị ướt, nên lộ ra đường cơ bắp rắn chắc, không một chút thịt thừa nào. Hắn nhìn nàng yếu ớt nằm trên giường.
Uyển Nhi chưa phát hiện ra hắn đã phục hồi trí nhớ, cô cố gắng nở nụ cười nhợt nhạt.
" Ngươi đừng buồn, vẫn nên cười nhiều thì ta sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.
" Bên ngoài còn đang mưa, mau thay y phục. Không lại bị cảm hàn.
Cô cất giọng ốm yếu, chậm rãi nói từng chữ một. Khi nói xong, cô cảm giác được mình sắp không xong rồi.
Bạch Vũ Long biết, nàng đang lừa hắn. Nhưng hắn vẫn cố gắng nở nụ cười.
Nhìn nàng nở nụ cười thất sắc, khiến lòng hắn đau như cắt. Hắn phải làm sao đây? Đã qua nhiều kiếp như vậy. Liệu nàng còn nhớ hắn hay không?
Hắn tiến lại gần mép giường, bàn tay niết lên má nàng. Vẽ theo đường cánh môi nhợt nhạt của nàng
" Nương Tử, nàng thật đẹp "
Uyển Nhi nhíu mày, hơi nghi ngờ. Cô chưa kịp lên tiếng hỏi, thì ngay lúc này cửa phòng bị người đá văng.
" Hay cô một tên trộm, cuối cùng ta cũng bắt được ngươi.
" Ngươi chạy đâu cho thoát, vẫn là bị ta tóm được.
Người này cao lớn, đường nét cho chút tuấn tú. Do nguyên chủ trộm cắp của nhiều người, nên bây giờ không thể nhớ được người này là ai.
Uyển Nhi cắn chặt răng, không ngừng mắng.
" Tới hay lắm, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993203/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.