Ngụy Tư Lam nhìn cô cười tới khó chịu, hắn kéo sát cô lại ôm chặt, mặc kệ ánh mắt xấu hổ của tài xế.
Hai người dựa vào nhau tay nắm tay, không ai nói gì nhưng bầu không khí ngọt ngào tới lạ thường.
Đi thêm 20 phút cuối cùng xe bay chạm rãi tiến vào Ngụy Gia.
Uyển Nhi nâng mắt Lên nhìn, từ cổng cho tới đường truyền ngoài sân. Đều hiện lên sự khoa học kĩ thuật tân tiến nhất.
Ngụy Tư Lam động tay, khiến cho cô tỉnh lại trong hồi thần. Uyển Nhi liếc nhìn gương mặt lãnh đạm kia, đôi mắt hắn sâu thẳm như mặt hồ.
" Vào thôi "
Uyển Nhi như hiểu được hăbs muốn gì, cô nắm chặt tay hắn hai người cùng nhau bước xuống.
Cô vừa đặt chân xuống, dãi băng truyền đã tích tắc đưa hai người tới đại sảnh. Lúc này đại sảnh đã tụ họp đông đủ một vòng người.
Khi thấy hai người tới gần, một người phụ nữ trung tuổi bước tới nhiệt tình chào đón...
" Con là! Phong Uyển Nhi phải không?
Uyển Nhi đánh giá người mỹ phụ trước mặt. Vài giây sau cô liền mở miệng.
" Dạ bác là thân sinh của A Lam ạ? Thật xinh đẹp suýt nữa cháu không nhận ra.
Ngữ khí của cô nói chân thành lại rất tự nhiên. Nhìn không ra một tia nói dối nào.
Vị mỹ phụ được khen, tức khắc da mặt đỏ hồng. Tâm trạng vui vẻ yêu thích Uyển Nhi hơn.
" Ài đứa nhỏ này thật tốt, lại rất biết ăn nói.
" Đúng ta là Lạc Y.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993134/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.